MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh ĐènChương 4: CUỘC TRÁO ĐỔI TRONG MƯA

Dưới Ánh Đèn

Chương 4: CUỘC TRÁO ĐỔI TRONG MƯA

668 từ · ~4 phút đọc

Tiếng cãi vã ngoài sân mỗi lúc một lớn. Lâm Tuệ đứng bên cửa sổ nhìn xuống, thấy chú Lâm Thịnh đang đon đả cúi chào một người đàn ông mặc vest xám – đại diện từ phía đơn vị tiếp nhận tranh. Những chiếc thùng gỗ lớn được xếp sẵn, sẵn sàng để niêm phong.

"Chúng ta không có nhiều thời gian." – Thẩm Ngôn nói khẽ bên tai cô. Ánh mắt anh quét qua dãy hành lang, nơi những người làm đang bận rộn khuân vác.

Lâm Tuệ hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô là một chuyên gia phục chế, đôi bàn tay này đã từng cứu sống những tác phẩm nghìn năm tuổi, và giờ đây, nó phải làm một việc trái ngược: tạo ra một sự đánh lừa hoàn hảo.

"Trong kho chứa đồ cũ ở hậu viện có vài bức tranh chép tay của tôi hồi nhỏ và những bản nháp hỏng của ông nội." – Cô thì thầm – "Tôi cần năm phút để biến chúng thành những 'bức tranh cổ' trong mắt những người không chuyên kia."

Thẩm Ngôn gật đầu, anh bước ra ngoài để thu hút sự chú ý của đoàn người, để lại Lâm Tuệ lẻn vào phòng kho. Căn phòng đầy bụi bặm, mùi giấy mốc nồng nặc. Cô tìm thấy bức họa "Sơn thủy hữu tình" mà mình từng vẽ năm mười lăm tuổi. Nó có nét vẽ khá giống phong cách của ông nội nhưng thiếu đi cái thần thái già dặn.

Lâm Tuệ bắt đầu thao tác. Cô dùng nước trà đặc phun sương lên mặt giấy để tạo độ ố vàng tự nhiên. Sau đó, cô dùng một loại bột đá mịn chà xát nhẹ để tạo cảm giác thời gian. Đôi tay cô thoăn thoắt, từng nhịp thở dồn dập nhưng chuẩn xác. Cô không chỉ đang tráo tranh, cô đang đánh cược cả danh dự của mình để giữ lại công sức cả đời của ông nội.

Bên ngoài, Thẩm Ngôn đang tranh luận gay gắt với gã đại diện về tính pháp lý của tờ giấy hiến tặng.

"Tờ giấy này ký vào ngày 15 tháng trước, lúc đó ông Lâm Vĩnh Sơn đang điều trị bệnh nặng, tinh thần không minh mẫn. Các anh mang tranh đi lúc này là vi phạm quy trình." – Giọng Thẩm Ngôn đanh thép.

"Chúng tôi chỉ làm theo lệnh. Mời anh tránh ra!" – Gã kia hậm hực.

Lúc này, Lâm Tuệ bước ra, trên tay ôm một cuộn tranh bọc lụa vàng. Cô giả vờ vấp ngã ngay cạnh chiếc thùng gỗ đang mở sẵn.

"Ôi! Tôi xin lỗi, tôi định mang bức tranh quý nhất của ông ra để bàn giao riêng." – Cô vừa nói vừa nhanh tay đẩy bức tranh thật vào gầm tủ, đồng thời nhét bức tranh giả vào trong thùng.

Mọi việc diễn ra chỉ trong chưa đầy ba giây. Tim Lâm Tuệ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Gã đại diện nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, nhưng khi thấy bức tranh "ố vàng" và nét vẽ có vẻ cổ xưa, hắn không mảy may nghi ngờ mà đóng sập nắp thùng lại.

Đoàn xe lăn bánh rời khỏi Lâm gia khi cơn mưa rào đổ xuống. Nhìn theo bóng đèn hậu màu đỏ nhạt nhòa trong màn mưa, Lâm Tuệ cảm thấy một nỗi chua xót dâng trào. Ngôi nhà này giờ đây trống rỗng, chỉ còn lại những bức tường im lìm.

"Cô làm tốt lắm." – Thẩm Ngôn đứng cạnh cô, đưa cho cô một chiếc khăn tay để lau vệt mực còn dính trên ngón tay.

"Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, tại sao anh lại giúp tôi?" – Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Thẩm Ngôn im lặng một lúc, rồi nhìn lên những chiếc đèn lồng giấy đang bị mưa đánh tơi tả: "Vì ông nội cô đã cứu mạng cha tôi một lần. Món nợ này, tôi phải trả cho cô."