Trận mưa đêm khiến không khí trong Lâm gia trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt lạ thường. Sau khi đoàn người mang tranh đi, chú Lâm Thịnh cũng cáo bận rồi rời khỏi thị trấn, để lại Lâm Tuệ và Thẩm Ngôn trong ngôi nhà rộng lớn.
Theo chỉ dẫn từ sơ đồ ẩn dưới mặt bàn, Lâm Tuệ dẫn Thẩm Ngôn vào căn phòng ngủ của ông nội. Căn phòng này đơn sơ đến mức đáng ngạc nhiên: một chiếc giường gỗ trắc, một tủ đầu giường và một chiếc rương đựng quần áo.
"Sơ đồ cho thấy giếng nước nằm ngay dưới đây." – Thẩm Ngôn gõ nhẹ xuống sàn đá lát. Tiếng kêu phát ra nghe hơi rỗng so với những vị trí khác.
Họ cùng nhau khiêng chiếc giường nặng nề sang một bên. Bên dưới là những phiến đá xanh xám xịt. Thẩm Ngôn dùng một thanh xà beng nhỏ lách vào khe đá, dùng sức bẩy mạnh. Một tiếng "khục" khô khốc vang lên, phiến đá dịch chuyển lộ ra một khoảng tối sâu hun hút.
Mùi ẩm mốc và mùi nước thối xộc lên. Đây không phải là một cái giếng nước thông thường, mà là một lối hầm bí mật được xây dựng theo kiến trúc cổ.
"Để tôi xuống trước." – Thẩm Ngôn ngăn Lâm Tuệ lại. Anh bật đèn pin công suất lớn, rọi xuống dưới. Những bậc thang đá rêu xanh mướt dẫn xuống một không gian rộng hơn bên dưới.
Lâm Tuệ bám theo sau. Từng bước chân cô run rẩy trên nền đá trơn trượt. Khi xuống đến đáy, cô nhận ra đây là một căn hầm chứa đồ, nhưng nó đã bị ngập nước khoảng đến mắt cá chân. Trên những giá gỗ mục nát là những ống đựng tranh bằng sứ.
"Trời ơi..." – Lâm Tuệ thốt lên khi nhìn thấy hàng chục ống sứ. Nếu đây mới là kho tranh thật của ông nội, thì những gì họ mang đi lúc chiều chỉ là rác rưởi.
Nhưng sự chú ý của cô nhanh chóng bị thu hút bởi một thứ khác. Ở góc hầm, có một cái bóng trắng đang ngồi bất động. Ánh đèn pin của Thẩm Ngôn quét qua, và Lâm Tuệ suýt chút nữa đã hét lên.
Đó không phải là người thật. Đó là một hình nhân bằng giấy, mặc bộ sườn xám màu xanh ngọc – y hệt người phụ nữ trong bức tranh không mặt. Trên cổ hình nhân treo một sợi dây thừng, và khuôn mặt nó cũng trắng bệch, không có ngũ quan.
"Có ai đó đã ở đây trước chúng ta." – Thẩm Ngôn cúi xuống, nhặt lên một mẩu thuốc lá vẫn còn hơi ấm. – "Kẻ đó vừa mới rời đi ngay khi chúng ta vào phòng."
Lâm Tuệ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Kẻ đó đã trốn ở đây suốt thời gian qua sao? Hắn nghe thấy mọi lời họ nói, quan sát mọi hành động của họ từ dưới lòng đất này?
Cô tiến lại gần hình nhân giấy. Trên tà áo của nó, có một dòng chữ được viết bằng mực tàu đen nhánh: "Tìm thấy ta, cô sẽ thấy sự thật về cha mẹ mình."
Lâm Tuệ khuỵu xuống nước. Tai nạn của cha mẹ cô mười lăm năm trước... đó không phải là sự cố sao? Cô vẫn luôn tin rằng đó là một định mệnh nghiệt ngã, nhưng dòng chữ này đang xé toạc niềm tin ấy.
"Thẩm Ngôn, anh biết gì về tai nạn đó không?" – Giọng cô nghẹn lại trong bóng tối của căn hầm.
Thẩm Ngôn không trả lời ngay. Anh đứng lặng nhìn hình nhân giấy, đôi mắt anh hiện lên một nỗi buồn xa xăm và cả sự căm phẫn kín đáo.