MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh ĐènChương 6: LỜI TỰ SỰ

Dưới Ánh Đèn

Chương 6: LỜI TỰ SỰ

644 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Lâm Tuệ quyết định đưa một ống sứ từ dưới hầm lên để nghiên cứu. Cô cần tìm ra mối liên hệ giữa những bức tranh này và cái chết của cha mẹ mình.

Cô chọn một ống sứ có hoa văn mây vờn, bên trong là một bức tranh lụa đã hơi mục nát ở phần rìa. Khi trải bức tranh ra, Thẩm Ngôn và cô đều sững sờ. Đây không phải là tranh thủy mặc phong cảnh, mà là một bức họa chân dung cực kỳ chi tiết. Người trong tranh chính là cha mẹ của Lâm Tuệ, họ đang đứng trước cổng Lâm gia, mỉm cười rạng rỡ.

"Bức tranh này được vẽ chỉ vài ngày trước khi họ mất." – Lâm Tuệ nhận ra nét vẽ mềm mại nhưng dứt khoát của ông nội.

Tuy nhiên, khi nhìn kỹ qua kính lúp, cô phát hiện ra một điều bất thường. Ở phần nền của bức tranh, trong bóng tối của cánh cửa Lâm gia phía sau cha mẹ cô, có một khuôn mặt người mờ nhạt đang nhìn ra. Khuôn mặt đó bị che khuất một nửa, nhưng đôi mắt thì rực lên một vẻ độc địa.

"Đây là kỹ thuật vẽ ẩn." – Lâm Tuệ giải thích – "Ông nội tôi đã dùng một loại mực đặc biệt chỉ phát sáng hoặc hiện rõ dưới một nhiệt độ nhất định."

Cô dùng một chiếc bàn là cũ, hơ nhẹ phía sau bức tranh. Từ từ, những dòng chữ nhỏ li ti bắt đầu hiện lên quanh khuôn mặt bí ẩn kia. Đó là một danh sách các tên người, kèm theo những con số ngày tháng và số tiền.

"Đây là sổ nợ..." – Thẩm Ngôn thầm thì – "Không, chính xác hơn là sổ ghi chép những vụ mua bán cổ vật trái phép. Và người đứng tên đầu tiên trong danh sách này..."

Anh chưa kịp nói hết câu thì tiếng chuông cửa Lâm gia vang lên dồn dập. Một toán cảnh sát địa phương bước vào, dẫn đầu là một viên sĩ quan trẻ tuổi tên là Trần Minh.

"Cô Lâm Tuệ, chúng tôi nhận được tin báo cô đang tàng trữ và tiêu thụ cổ vật trái phép được lấy trộm từ kho di sản." – Viên sĩ quan chìa ra một lệnh khám xét.

Lâm Tuệ bàng hoàng. Kẻ nào đó đã ra tay trước. Chúng không chỉ lấy đi những bức tranh giả lúc chiều, mà còn muốn đẩy cô vào tù để bịt đầu mối về căn hầm bí mật này.

"Tôi không có..."

"Im lặng đi tiểu thư Lâm." – Trần Minh lạnh lùng nói – "Chúng tôi tìm thấy bằng chứng là những bức tranh quý trong phòng khách của cô."

Lâm Tuệ nhìn sang Thẩm Ngôn, hy vọng anh sẽ nói gì đó. Nhưng Thẩm Ngôn chỉ đứng đó, hai tay đút vào túi quần, gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh không hề có ý định can thiệp.

Khi bị dẫn ra xe cảnh sát, Lâm Tuệ nhìn thấy thấp thoáng sau rèm cửa ở tầng hai của ngôi nhà đối diện, chú Lâm Thịnh đang đứng đó, nở một nụ cười đắc thắng.

Cô chợt nhận ra, trong cái trấn nhỏ yên bình này, kẻ thù không ở đâu xa. Họ chính là những người mang cùng dòng máu, những người đã cùng cô ngồi bên mâm cơm ngày Tết, nhưng giờ đây sẵn sàng đẩy cô xuống vực thẳm vì những món lợi nhuận từ những bức họa đẫm máu.

Ngồi trong xe cảnh sát, Lâm Tuệ nhắm mắt lại. Cô không sợ hãi. Cô chỉ cảm thấy một ngọn lửa bùng lên trong lòng. Nếu họ muốn chơi một ván bài sinh tử, cô sẽ chơi đến cùng. Bởi vì giờ đây cô đã biết, cái chết của cha mẹ cô không phải là ngẫu nhiên.