Căn phòng tạm giam tại đồn cảnh sát huyện chỉ vỏn vẹn mười mét vuông, bốn bức tường sơn màu xám xịt khiến người ta có cảm giác ngạt thở. Lâm Tuệ ngồi trên chiếc ghế gỗ cứng, đôi bàn tay cô đan chặt vào nhau. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, phát ra những tiếng kêu rè rè đầy nhức nhối.
Viên sĩ quan trẻ Trần Minh bước vào, trên tay là một tập hồ sơ dày. Anh ta không ngồi xuống ngay mà đứng nhìn cô một hồi lâu.
"Cô Lâm, cô có biết việc chiếm giữ cổ vật quốc gia mà không khai báo là tội rất nặng không?" – Trần Minh mở lời, giọng điệu có phần cứng nhắc nhưng ánh mắt lại không hề có sự hung hãn.
Lâm Tuệ ngẩng đầu, đôi mắt cô đỏ hoe vì thiếu ngủ nhưng vẫn giữ được sự kiên định: "Những bức tranh đó là di sản của gia đình tôi. Ông nội tôi đã giữ chúng hàng chục năm qua, tại sao đến bây giờ các anh mới nói đó là cổ vật quốc gia?"
"Vì có người tố cáo." – Trần Minh đẩy một bản danh mục những bức tranh đã bị tịch thu tối qua về phía cô. – "Nhưng điều lạ là, trong số những bức tranh chúng tôi thu được tại phòng khách của cô, có ba bức là tranh giả. Kỹ thuật làm giả rất cao tay, nhìn qua cứ ngỡ là đồ thật từ thời nhà Thanh. Cô giải thích sao về việc này?"
Lâm Tuệ im lặng. Cô biết mình đã bị gài bẫy, nhưng sự xuất hiện của những bức tranh giả khác – vốn không phải do cô làm – cho thấy có một thế lực khác cũng đang muốn "đánh lận con đen" ngay trong Lâm gia.
"Anh Trần, tôi chỉ là một người phục chế tranh. Tôi yêu cái đẹp và sự thật. Nếu anh thực sự muốn tìm tội phạm, hãy nhìn vào danh sách những kẻ đã ép ông tôi ký giấy hiến tặng."
Trần Minh khẽ thở dài, anh ta tắt máy ghi âm, bước lại gần cửa sổ nhìn ra ngoài trời mưa tầm tã. "Tôi biết gia tộc họ Lâm có nhiều uẩn khúc. Cha tôi... ông ấy cũng từng là một cảnh sát điều tra vụ tai nạn của cha mẹ cô mười lăm năm trước. Trước khi nghỉ hưu, ông ấy chỉ nói đúng một câu: 'Hồ sơ đó đã bị một bàn tay vô hình khép lại'."
Lâm Tuệ bàng hoàng. Cô không ngờ viên cảnh sát đang thẩm vấn mình lại có mối liên hệ sâu xa đến vậy.
"Vậy tại sao anh lại bắt tôi?" – Cô hỏi, giọng run rẩy.
"Bắt cô là cách duy nhất để bảo vệ cô lúc này. Ở bên ngoài, cô là mục tiêu của bọn chúng. Ở đây, ít nhất tôi có thể giữ cô an toàn trong 24 giờ tới." – Trần Minh quay lại, đưa cho cô một mẩu giấy nhỏ được vo tròn – "Thẩm Ngôn nhờ tôi gửi cái này cho cô."
Lâm Tuệ vội vàng mở mẩu giấy. Bên trong chỉ có một dòng chữ viết tay bằng mực tàu rất đậm: "Đừng tin vào những gì mắt thấy. Hãy nhớ về mùi hương của lụa."
Mùi hương của lụa? Lâm Tuệ nhắm mắt lại, cố gắng lục lọi trong ký ức. Những bức tranh của ông nội luôn có một mùi hương đặc trưng, không phải mùi mốc của giấy cũ, mà là mùi của long não quyện với một loại thảo mộc bí truyền để chống mối mọt.
Cô chợt nhớ ra, lúc ở dưới căn hầm bí mật, khi cô chạm vào hình nhân giấy mặc sườn xám, nó không hề có mùi hương đó. Nó có mùi của... xăng thơm và sơn công nghiệp.