Trong khi Lâm Tuệ đang bị tạm giữ, Thẩm Ngôn không hề ngồi yên. Anh đứng trên tầng cao nhất của một khách sạn cũ nhìn xuống toàn cảnh Trấn Thanh Thủy. Trong bóng tối, ngôi nhà cổ của họ Lâm trông như một con quái thú đang ngủ yên.
Tiếng chuông điện thoại rung lên.
"Thiếu gia, chúng đã bắt đầu hành động. Người của 'Hắc Mặc' đã đột nhập vào hầm ngầm ngay sau khi cảnh sát rời đi." – Đầu dây bên kia là một giọng nói trầm đục.
"Chúng tìm thấy gì không?" – Thẩm Ngôn lạnh lùng hỏi.
"Chỉ là những ống sứ rỗng. Lâm Vĩnh Sơn thực sự là một con cáo già, ông ta đã sơ tán phần lớn những bức họa quan trọng nhất từ nhiều năm trước."
Thẩm Ngôn cúp máy. "Hắc Mặc" – một tổ chức ngầm chuyên săn lùng và buôn bán cổ vật đẫm máu. Cha của anh đã mất mạng vì cố gắng ngăn chặn chúng, và giờ đây, mục tiêu của chúng là những bức họa cuối cùng của dòng họ Lâm – những bức tranh được cho là bản đồ dẫn đến một kho tàng lịch sử quý giá thời chiến tranh.
Thẩm Ngôn xuống xe, anh đi bộ xuyên qua những con hẻm nhỏ hẹp của cổ trấn để tránh tai mắt. Anh dừng chân trước một hiệu thuốc Đông y đã đóng cửa từ lâu. Sau ba nhịp gõ cửa đặc biệt, cánh cửa gỗ hé mở.
Bên trong, một người đàn ông già nua, mắt đã mù lòa đang ngồi bên lò than hồng. "Cậu Thẩm lại tới sao? Mùi của cậu vẫn mang theo sự nặng nề của quá khứ."
"Lão Chu, tôi cần ông giúp nhận diện một loại mực." – Thẩm Ngôn đặt lên bàn một mảnh lụa nhỏ mà anh đã cắt lại từ chiếc áo của hình nhân giấy dưới hầm.
Lão Chu đưa mảnh lụa lên mũi ngửi, rồi nhấp một ngụm trà đắng. Đôi mắt mù lòa của lão nheo lại như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó kinh khủng qua mùi hương.
"Đây không phải mực. Đây là hỗn hợp của nhựa cây sơn và... máu người khô. Kỹ thuật này chỉ có một gia đình ở phía Bắc tỉnh Chiết Giang từng dùng. Đó là nhà họ Triệu – đối thủ truyền kiếp của nhà họ Lâm từ thời Dân quốc."
Thẩm Ngôn siết chặt nắm đấm. Nhà họ Triệu đã biến mất khỏi bản đồ từ lâu, nhưng hóa ra chúng vẫn tồn tại dưới cái tên "Hắc Mặc". Và sự xuất hiện của Lâm Thịnh trong vụ này không đơn thuần là tham lam tài sản, mà là một sự phản bội từ bên trong.
"Lâm Tuệ đang gặp nguy hiểm." – Thẩm Ngôn lẩm bẩm.
Anh biết rằng việc bắt giữ của Trần Minh chỉ là giải pháp tạm thời. Một khi "Hắc Mặc" nhận ra chúng đã bị lừa bởi những bức tranh rỗng, chúng sẽ dùng mọi cách để ép Lâm Tuệ phải lên tiếng. Bởi vì cô là người duy nhất nắm giữ chìa khóa cuối cùng: kỹ năng của một người phục chế để đọc được những lớp mực ẩn.
Thẩm Ngôn rời khỏi hiệu thuốc, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn đường vàng vọt. Anh phải thực hiện một kế hoạch táo bạo hơn: cướp Lâm Tuệ ra khỏi đồn cảnh sát trước khi kẻ thù nhúng tay vào hệ thống pháp luật của trấn.