Sáng sớm ngày thứ hai bị tạm giữ, Lâm Tuệ được phép ra sân sau của đồn cảnh sát để hít thở không khí dưới sự giám sát của Trần Minh. Một làn sương mù dày đặc từ sông Thanh Thủy tràn vào, bao phủ lấy toàn bộ thị trấn trong một màu trắng đục mờ ảo.
"Anh Trần, anh có tin vào định mệnh không?" – Lâm Tuệ bỗng hỏi, mắt nhìn vào những rặng liễu rủ bên bờ sông.
Trần Minh định trả lời thì bỗng nhiên, một chiếc xe tải lớn mất lái lao thẳng vào cổng đồn cảnh sát. Một tiếng "rầm" vang trời, khói bụi và gạch đá bắn tung tóe. Cả đồn cảnh sát hỗn loạn.
Giữa đám đông lộn xộn, một bóng người nhanh như cắt lao đến phía Lâm Tuệ. Cô định kêu lên nhưng một bàn tay ấm áp đã bịt miệng cô lại.
"Đi theo tôi, nếu cô muốn sống." – Là giọng của Thẩm Ngôn.
Anh kéo cô chạy vào làn sương mù dày đặc. Họ chạy qua những con hẻm mà chỉ người bản địa mới biết, len lỏi qua những rặng tre già. Cuối cùng, họ dừng lại trước một ngôi miếu hoang thờ Thủy Thần ở bìa rừng.
Trong ngôi miếu, không khí tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tim đập. Thẩm Ngôn buông tay cô ra, anh thở dốc vì vừa thực hiện một cuộc đào thoát ngoạn mục.
"Tại sao anh phải làm đến mức này? Giờ cả anh cũng sẽ bị truy nã!" – Lâm Tuệ hét lên, vừa sợ hãi vừa cảm kích.
"Nếu không đưa cô đi, đêm nay cô sẽ không thể rời khỏi đó trong trạng thái còn sống." – Thẩm Ngôn nghiêm túc nhìn cô – "Lâm Thịnh đã liên kết với Hắc Mặc. Hắn đã khai với cảnh sát rằng chính cô là người đã sát hại ông nội để cướp tranh."
Lâm Tuệ lùi lại, lưng đập vào bức tường gạch lạnh ngắt. "Chú ấy... chú ấy có thể độc ác đến thế sao?"
"Tiền bạc và lòng hận thù có thể biến con người thành quỷ dữ." – Thẩm Ngôn tiến lại gần, đưa cho cô một bức ảnh cũ mà anh vừa tìm được – "Hãy nhìn người này đi."
Trong bức ảnh trắng đen đã mờ căm, một người phụ nữ mặc sườn xám đang đứng cạnh ông nội cô khi còn trẻ. Gương mặt bà thanh tú, dịu dàng, nhưng trên cổ lại đeo một sợi dây chuyền có hình một con chim nhạn bị gãy cánh.
"Đây là bà nội tôi?" – Lâm Tuệ hỏi, vì cô chưa bao giờ thấy ảnh bà.
"Không. Bà nội cô mất sớm. Đây là người phụ nữ đã khiến cả gia tộc họ Lâm và họ Triệu rơi vào thảm cảnh mười lăm năm trước. Bà ta chính là người phụ nữ không mặt trong bức tranh."
Thẩm Ngôn hạ thấp giọng, kể về một bí mật kinh hoàng: Người phụ nữ này không phải là người, mà là một "ký ức sống". Bà ta nắm giữ công thức của loại mực "Huyết Mặc" – thứ có thể bảo tồn tranh lụa hàng nghìn năm không phai, nhưng cái giá phải trả là sự đánh đổi bằng mạng sống của những người thợ vẽ.
"Cha mẹ cô không chết vì tai nạn. Họ chết vì họ đã cố gắng tiêu hủy công thức đó để cứu cô."
Lâm Tuệ quỵ xuống nền đất bẩn thỉu. Những ký ức vụn vỡ về mùi khói khét lẹt trong đêm tai nạn mười lăm năm trước bỗng hiện về rõ mồn một. Tiếng mẹ cô hét lên: "Chạy đi Tuệ nhi, đừng bao giờ nhìn lại!"
Hóa ra, bấy lâu nay cô sống trong một lời nói dối êm đẹp. Sự thật còn đáng sợ hơn cả những gì cô tưởng tượng.
"Tôi phải làm gì đây?" – Cô hỏi trong nước mắt.
"Học cách vẽ lại khuôn mặt cho người phụ nữ đó." – Thẩm Ngôn đưa cho cô một cây bút lông cán trúc cổ xưa – "Chỉ khi cô vẽ được ngũ quan cho bà ta, bí mật về kho báu và sự thật cuối cùng mới lộ diện. Nhưng hãy nhớ, mỗi nét bút cô đặt xuống, chính là đang rút ngắn sinh mệnh của mình."
Lâm Tuệ nhìn cây bút, rồi nhìn vào sương mù ngoài cửa miếu. Cô biết, mình không còn đường lui nữa rồi.