Ngôi miếu hoang thờ Thủy Thần nằm lọt thỏm giữa rừng trúc, nơi sương mù dường như không bao giờ tan biến. Sau cuộc chạy trốn nghẹt thở, Lâm Tuệ cảm thấy đôi chân mình như không còn cảm giác. Cô ngồi bệt xuống lớp lá mục, hơi thở còn đứt quãng. Thẩm Ngôn vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng sợ, anh nhóm một ngọn lửa nhỏ từ những cành củi khô để xua đi cái lạnh lẽo của đại ngàn.
"Cô có biết tại sao ông nội cô lại chọn cô làm người kế thừa duy nhất không?" - Thẩm Ngôn vừa nói vừa dùng một thanh củi gạt lớp tro.
Lâm Tuệ lắc đầu, đôi mắt vẫn chưa hết bàng hoàng: "Tôi chỉ là một người phục chế tranh sơn dầu. Tôi thích những thứ có thể đo lường được, không phải những bí ẩn ma mị như thế này."
"Vì cô có 'đôi tay sạch'." - Anh nhìn vào bàn tay cô, những ngón tay thon dài nhưng mạnh mẽ. - "Hầu hết những người trong gia tộc họ Lâm đều đã bị lòng tham làm vẩn đục. Chỉ có cô, người đã rời đi mười lăm năm, mới giữ được cái tâm thuần khiết để nhìn thấu những gì ông nội cô giấu trong tranh."
Thẩm Ngôn lấy từ trong bọc hành lý ra một cuộn lụa trắng chưa hề có vết mực. Anh trải nó lên một phiến đá phẳng. Ánh lửa bập bùng chiếu lên mặt lụa, tạo ra những phản chiếu lung linh.
"Lâm Tuệ, hãy thử đi. Hãy nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ trong bức tranh không mặt đó. Đừng dùng mắt để nhớ, hãy dùng cảm giác của một người con, một người cháu."
Lâm Tuệ cầm cây bút lông cán trúc cổ xưa. Cảm giác cầm nó rất lạ, nó nặng hơn những cây bút thông thường và dường như có một luồng khí lạnh chạy từ cán bút vào lòng bàn tay cô. Cô nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm trí, cô thấy sương mù dày đặc. Rồi đột ngột, một hình ảnh hiện lên: một người phụ nữ đứng dưới gốc cây mận, quay lưng về phía cô.
Lâm Tuệ bắt đầu hạ bút. Nét vẽ của cô run rẩy lúc đầu, nhưng dần dần trở nên mượt mà. Cô không vẽ bằng mực thông thường mà dùng một loại nhựa cây đỏ thẫm mà Thẩm Ngôn đã chuẩn bị sẵn.
Mỗi nét vẽ đi xuống, Lâm Tuệ lại cảm thấy đầu óc mình choáng váng. Cô thấy những hình ảnh kỳ lạ: tiếng khóc của trẻ con, tiếng lửa cháy bập bùng, và một người đàn ông mặc áo dài đen đang quỳ sụp xuống trước một bức chân dung. Đó là ông nội cô khi còn trẻ. Ông đang khóc, những giọt nước mắt rơi xuống bức tranh và biến thành những vệt mực đen ngòm.
"Dừng lại!" - Thẩm Ngôn đột nhiên nắm lấy cổ tay cô.
Lâm Tuệ bừng tỉnh, mồ hôi vã ra như tắm. Cô nhìn xuống bức lụa. Cô đã vẽ xong đôi mắt. Đó là một đôi mắt chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng đầy sự oán hận. Đôi mắt ấy như đang nhìn xoáy vào linh hồn cô.
"Cô đã vẽ quá nhanh. Linh hồn của bức tranh này đang rút cạn sức lực của cô." - Thẩm Ngôn lo lắng nhìn sắc mặt trắng bệch của Lâm Tuệ.
Cô thở dốc, tựa đầu vào vách đá: "Tôi thấy... tôi thấy ông nội. Ông ấy đang xin lỗi. Thẩm Ngôn, có phải ông tôi đã làm điều gì đó rất kinh khủng không?"
Thẩm Ngôn im lặng hồi lâu, rồi anh khẽ thở dài: "Trong giới nghệ thuật, đôi khi cái đẹp được tạo ra từ sự hy sinh. Nhưng sự hy sinh của ông nội cô đã đi quá giới hạn. Ông ấy đã đánh đổi sự bình yên của cả gia tộc để đổi lấy một thứ gọi là 'vẻ đẹp vĩnh cửu'."