Họ trốn vào một hang đá nhỏ bên dòng sông, nơi nước chảy róc rách tạo thành một bản nhạc tự nhiên. Cô Phương nhóm một ngọn đèn dầu, đặt lên một phiến đá phẳng.
"Lâm Tuệ, cô không còn nhiều thời gian. Hắc Mặc đã phong tỏa mọi con đường ra khỏi trấn. Đêm nay, cô phải hoàn thành bức họa. Chỉ khi bức họa hoàn thành, lối vào thật sự của 'Kho báu gia tộc' mới hiện ra ngay trong Lâm gia."
Lâm Tuệ ngồi xuống, trước mặt cô là bức lụa mà cô đã vẽ dang dở đôi mắt ở chương trước. Đôi mắt ấy vẫn nhìn cô đầy u uất. Cô lấy bản nhạc ra, bắt đầu nhẩm theo những giai điệu trầm bổng.
Đô – Rê – Mi – Sol...
Lâm Tuệ bắt đầu đưa bút. Lần này, cô không còn thấy sợ hãi. Cô để tâm hồn mình trôi theo nhịp điệu. Khi giai điệu lên cao, nét bút của cô thanh thoát như rồng bay phượng múa; khi giai điệu trầm xuống, cô ấn mạnh bút như trút hết nỗi đau khổ của mười lăm năm xa xứ.
Thẩm Ngôn ngồi dựa vào vách hang, nhìn cô đắm đuối. Anh chưa từng thấy một người phụ nữ nào đẹp và mạnh mẽ đến thế khi đang làm việc. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cô, tạo nên một quầng sáng thiêng liêng.
Bỗng nhiên, khi Lâm Tuệ vẽ đến phần miệng của người phụ nữ trong tranh, cô nghe thấy một giọng nói thầm thì bên tai. Không phải tiếng gió, không phải tiếng nước chảy, mà là tiếng của mẹ cô.
"Tuệ nhi, đừng hận thù. Sự thật không nằm ở kho báu, sự thật nằm ở sự tha thứ."
Nét bút của Lâm Tuệ khựng lại. Một giọt nước mắt rơi xuống mặt lụa, ngay vị trí khóe môi của người phụ nữ. Giọt nước mắt hòa cùng mực máu, lan tỏa ra thành một nụ cười mỉm đầy bao dung.
Khuôn mặt người phụ nữ hiện ra hoàn chỉnh. Đó không phải là một quái vật, cũng không phải một linh hồn oán hận. Đó là một người phụ nữ đẹp tuyệt trần với vẻ mặt thanh tịnh, như thể bà đã chờ đợi khoảnh khắc được "nhìn thấy" này suốt gần một thế kỷ.
Bức tranh bỗng nhiên phát ra một thứ ánh sáng đỏ dịu nhẹ. Những đường nét ẩn phía sau bắt đầu nổi lên, kết nối với nhau thành một bản đồ kiến trúc tinh vi. Lâm Tuệ sững sờ khi nhận ra, điểm cuối cùng của bản đồ không phải là một mật thất chứa vàng bạc, mà chính là căn phòng từ đường nơi đặt quan tài của ông nội cô.
"Thì ra là vậy..." – Thẩm Ngôn đứng dậy, dù vết thương còn đau nhưng ánh mắt anh rực sáng. – "Ông nội cô không giấu báu vật ở đâu xa. Ông ấy giấu nó ngay trước mắt mọi người, nhưng chỉ có người vẽ được bức tranh này mới có thể nhìn thấy cơ quan bí mật."
Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cửa hang. Đá lở xuống bịt kín lối ra duy nhất.
"Chúng tìm thấy chúng ta rồi." – Cô Phương rút ra một thanh đoản kiếm giấu trong ống tay áo.
Tiếng cười của Lâm Thịnh vang lên bên ngoài: "Tuệ nhi, giao bức tranh ra, chú sẽ cho cháu một nấm mồ đẹp bên cạnh cha mẹ cháu!"
Lâm Tuệ ôm chặt bức họa vào lòng. Cô không còn là cô gái yếu đuối của mấy ngày trước nữa. Cô nhìn Thẩm Ngôn và Cô Phương, khẽ gật đầu: "Chúng ta sẽ không chạy nữa. Đã đến lúc kết thúc chuyện này tại nơi nó bắt đầu."