Bến tàu phía Đông của trấn Thanh Thủy vốn là nơi giao thương sầm uất thời xưa, nhưng kể từ khi đường cao tốc mở ra, nó trở thành một bãi tha ma của những con thuyền gỗ mục nát. Những chiếc cọc chèo trơ trọi như những cánh tay người chết giơ lên khỏi mặt nước sông xanh ngắt.
Lâm Tuệ và Thẩm Ngôn đến nơi khi mặt trời bắt đầu ló rạng, nhưng ánh sáng yếu ớt của ngày đông không làm cho nơi này bớt đi vẻ thê lương. Thẩm Ngôn lúc này đã lả đi vì mất máu. Lâm Tuệ vội vã xé vạt áo của mình để băng bó cho anh.
"Anh đừng chết... làm ơn đừng chết." – Cô nức nở, đôi bàn tay dính đầy mực và máu run lên bần bật.
"Tôi không dễ chết vậy đâu..." – Thẩm Ngôn cố gắng mỉm cười, nhưng gương mặt anh đã trắng bệch. – "Nhìn kìa, có một con thuyền."
Từ phía màn sương trên sông, một con thuyền nhỏ từ từ tiến lại gần. Trên thuyền không có đèn, chỉ có một bóng người dong dỏng cao, đội nón lá, mặc chiếc áo tơi sờn cũ.
Con thuyền cập bến, người đó cất giọng, một giọng nữ trầm và bình thản đến lạ kỳ: "Lâm tiểu thư, tôi chờ cô đã mười lăm năm rồi."
Người phụ nữ gỡ chiếc nón lá, để lộ một khuôn mặt có một vết bớt lớn màu đỏ trên má phải, nhưng đôi mắt bà lại sáng rực như những vì sao. Bà chính là Cô Phương – người học trò duy nhất của bà nội Lâm Tuệ, cũng là người đã âm thầm sống ẩn dật để chờ ngày bí mật gia tộc được mở ra.
"Cô là ai?" – Lâm Tuệ cảnh giác lùi lại.
"Người đã giúp cha mẹ cô trốn chạy trong đêm định mệnh năm ấy, nhưng thất bại." – Cô Phương thở dài, bà bước lên bờ, nhanh chóng kiểm tra vết thương cho Thẩm Ngôn bằng một loại lá cây lạ. – "Lên thuyền đi, Hắc Mặc có tai mắt ở khắp nơi trong thị trấn. Chỉ có dòng sông này mới giấu được dấu vết của chúng ta."
Trên con thuyền nhỏ dập dềnh, Lâm Tuệ đưa mảnh giấy của Lão Chu cho Cô Phương. Người phụ nữ nhìn bản nhạc, đôi mắt bà hiện lên vẻ kinh ngạc rồi dần chuyển thành sự kính cẩn.
"Ông nội cô đúng là thiên tài. Bản nhạc này không phải để hát, nó là quy luật của các nét bút. Cô nhìn xem, những nốt cao là nét thanh, nốt trầm là nét đậm. Nhịp điệu của bản nhạc chính là nhịp thở mà cô phải giữ khi vẽ. Nếu cô thở sai nhịp, mực máu sẽ phản tác dụng và hút hết sinh khí của cô."
Lâm Tuệ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Cô hiểu rằng mình đang mang trên vai một trọng trách cực kỳ nguy hiểm. Cô phải học cách "nghe" bức tranh trước khi "vẽ" nó.
Bỗng nhiên, từ phía sau, một chiếc cano tốc độ cao của cảnh sát lướt tới, tiếng loa yêu cầu dừng thuyền vang lên. Nhưng Lâm Tuệ nhận ra, trên cano không chỉ có cảnh sát, mà còn có cả gã mặt sẹo của Hắc Mặc. Chúng đã hợp tác với nhau một cách lộ liễu.
"Ngồi chắc vào!" – Cô Phương cầm mái chèo, nhưng thay vì chèo, bà kéo một sợi dây thừng giấu dưới sàn thuyền. Một động cơ nhỏ được ngụy trang bắt đầu nổ máy, đưa con thuyền lao vút vào đám lục bình dày đặc, hướng về phía thượng nguồn đầy đá ngầm.