MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh ĐènChương 13: KHÓI MỰC

Dưới Ánh Đèn

Chương 13: KHÓI MỰC

587 từ · ~3 phút đọc

Căn phòng nhỏ của Lão Chu vốn dĩ ngập tràn mùi thảo mộc khô và hơi ấm của lò than, nay bỗng chốc trở thành một chiến trường đầy nghẹt thở. Người đàn ông có vết sẹo – kẻ tự xưng là đại diện của Hắc Mặc – đứng bất động, đôi mắt hắn không hề rời khỏi Lâm Tuệ, mặc cho những gã đàn em đang lao vào Thẩm Ngôn với những thanh đoản đao sắc lẹm.

"Cô Lâm, sự kiên nhẫn của tôi có hạn." – Hắn nói, giọng khô khốc như tiếng hai mảnh đá mài vào nhau. – "Giao bản công thức ra đây, tôi sẽ để Thẩm Ngôn và lão già mù kia được sống."

Thẩm Ngôn gầm lên một tiếng, anh xoay người đá văng một tên đang định tiếp cận Lâm Tuệ. Chuyển động của anh nhanh và dứt khoát, nhưng quân số đối phương quá đông. Trong không gian chật hẹp, những kệ thuốc bị đổ nhào, hàng trăm loại thảo mộc văng tung tóe dưới chân, hòa quyện với mùi máu bắt đầu rỉ ra từ vết thương trên cánh tay Thẩm Ngôn.

Lâm Tuệ run rẩy, nhưng trong khoảnh khắc cận kề cái chết, một bản năng trỗi dậy. Cô nhìn thấy bình gốm chứa "mực máu" mà cô đã mang theo từ miếu Thủy Thần đang nằm ngay dưới chân mình. Lời của Lão Chu vang lên bên tai cô: "Mực máu có linh hồn, nó có thể nhìn thấy nỗi sợ của kẻ thù."

Cô chộp lấy bình gốm, không ngần ngại ném mạnh nó vào lò than hồng giữa phòng.

Một tiếng "bùng" vang lên. Không phải là lửa cháy, mà là một làn khói đen đặc quánh như mực tàu phun ra từ lò than. Khói lan tỏa với tốc độ kinh hoàng, che khuất tầm nhìn của tất cả mọi người. Điều kỳ lạ là làn khói này mang theo một mùi hương vừa thơm dịu của hoa mận, vừa tanh nồng của máu, khiến những gã đàn ông của Hắc Mặc bắt đầu ho sặc sụa và ngã quỵ vì ảo giác.

"Tuệ! Chạy mau!" – Thẩm Ngôn chớp thời cơ, nắm lấy tay cô, kéo cô và Lão Chu lách qua cửa sau của hiệu thuốc.

Họ chạy bán sống bán chết qua những con hẻm nhỏ, sương mù của buổi sớm quyện với làn khói đen tạo nên một khung cảnh u ám như trong một bức họa địa ngục. Lâm Tuệ cảm thấy phổi mình đau rát, nhưng cô không dám dừng lại.

Khi đã ra đến bìa rừng, Lão Chu bỗng nhiên dừng lại, lão thở hổn hển rồi đẩy mạnh hai người đi. "Các người đi đi... chúng sẽ không làm gì một lão già mù không còn giá trị. Đi tìm bến tàu cổ phía Đông, có một người đang đợi ở đó."

"Nhưng Lão Chu..." – Lâm Tuệ định khóc.

"Đi đi! Bảo vệ mảnh giấy đó, đó là mạng sống của cha mẹ cô!" – Lão Chu thét lên rồi quay người đi ngược về phía sương mù, gõ gậy xuống đất để đánh lạc hướng những tiếng bước chân đang đuổi theo phía sau.

Lâm Tuệ bị Thẩm Ngôn kéo đi trong nước mắt. Cô nhận ra rằng, mỗi bước đi của mình đều được đánh đổi bằng sự hy sinh của một ai đó. Đây không còn là cuộc tìm kiếm kho báu, đây là một cuộc chiến giành lại sự sống cho những linh hồn bị giam cầm trong quá khứ.