MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh ĐènChương 12: MẢNH GHÉP CỦA LÃO CHU

Dưới Ánh Đèn

Chương 12: MẢNH GHÉP CỦA LÃO CHU

740 từ · ~4 phút đọc

Trời gần sáng, sương mù càng dày đặc hơn. Thẩm Ngôn quyết định đưa Lâm Tuệ rời khỏi ngôi miếu hoang. Họ không thể ở lại một chỗ quá lâu. Anh dẫn cô đi theo một con đường mòn cheo leo bên vách đá, hướng về phía hiệu thuốc Đông y của Lão Chu.

"Lão Chu là người duy nhất tôi tin tưởng lúc này." - Thẩm Ngôn nói khi họ đứng trước cánh cửa gỗ cũ kỹ.

Lão Chu đón họ vào trong bằng một nụ cười móm mém nhưng đôi mắt mù lòa của lão lại như thấu thị được tất cả. Lão bảo Lâm Tuệ ngồi xuống cạnh lò than, rồi đưa cho cô một bát thuốc bốc khói nghi ngút.

"Uống đi, cô gái. Cô đã chạm vào 'mực máu', linh hồn cô đang bị nhiễm lạnh."

Lâm Tuệ uống bát thuốc đắng ngắt, nhưng cảm giác ấm áp nhanh chóng lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhìn Lão Chu, tò mò hỏi: "Lão Chu, ông biết về bức tranh không mặt đó phải không?"

Lão Chu thở dài, tiếng thở dài như mang theo cả trăm năm lịch sử: "Đó không phải là tranh. Đó là một lời nguyền. Người phụ nữ trong tranh tên là Triệu Uyển, con gái của gia tộc họ Triệu năm xưa. Bà ta và ông nội cô đã có một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng bị ngăn cản bởi hận thù giữa hai dòng họ."

Lâm Tuệ sững sờ. Một câu chuyện tình yêu ư?

"Ông nội cô, vì muốn giữ lại vẻ đẹp của bà ta mãi mãi, đã dùng một loại mực cấm để vẽ chân dung bà. Nhưng loại mực đó yêu cầu một thứ mà con người không nên cho đi: đó là hơi thở cuối cùng của người mẫu vẽ. Triệu Uyển đã tình nguyện hy sinh để bức tranh trở nên sống động. Nhưng khi bà mất, ông nội cô vì quá đau đớn đã xóa đi khuôn mặt của bà trong tranh, vì ông không chịu đựng nổi khi nhìn vào đôi mắt ấy mỗi ngày."

Lâm Tuệ cảm thấy tim mình thắt lại. Tình yêu hay sự ích kỷ của người nghệ sĩ đã gây nên bi kịch này?

"Nhưng có một điều ông nội cô không biết," - Lão Chu tiếp tục, giọng run run - "Gia tộc họ Triệu cho rằng ông đã giết bà để cướp đi công thức mực quý. Họ đã thề sẽ khiến họ Lâm phải tuyệt diệt. Vụ tai nạn của cha mẹ cô mười lăm năm trước... chính là đòn trả thù đầu tiên."

Lão Chu đứng dậy, mò mẫm trong một chiếc tủ gỗ nhỏ, lấy ra một mảnh giấy ố vàng. "Đây là mảnh ghép cuối cùng của công thức mực. Ông nội cô đã gửi nó ở chỗ tôi trước khi qua đời. Ông ấy nói rằng nếu một ngày nào đó Lâm Tuệ trở về, hãy đưa cho cô ấy. Chỉ có cô mới có thể hoàn thiện bức tranh và hóa giải lời nguyền."

Lâm Tuệ nhận lấy mảnh giấy. Trên đó không phải là tên các loại thảo mộc, mà là một bản nhạc cổ.

"Vẽ không chỉ bằng tay, mà bằng tai." - Lão Chu thì thầm - "Cô phải nghe thấy tiếng lòng của người trong tranh thì mới vẽ đúng được ngũ quan của bà ấy."

Đúng lúc đó, tiếng cửa bị đạp tung. Một toán người mặc đồ đen xông vào. Thẩm Ngôn nhanh chóng đứng chắn trước mặt Lâm Tuệ, tay anh cầm một con dao găm sáng loáng.

"Lão Chu, ông đã phản bội chúng tôi?" - Thẩm Ngôn lạnh lùng hỏi.

"Không... tôi không..." - Lão Chu chưa kịp nói hết câu thì đã bị một gã đàn ông đẩy ngã.

Kẻ cầm đầu toán người bước vào. Đó là một người đàn ông có vết sẹo dài trên mặt, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng. Hắn nhìn Lâm Tuệ và mỉm cười: "Tiểu thư Lâm, cuối cùng chúng ta cũng gặp nhau. Tôi là người đại diện của Hắc Mặc. Mời cô đi cùng chúng tôi một chuyến."

Thẩm Ngôn lao lên, cuộc chiến nổ ra ngay trong không gian chật hẹp của hiệu thuốc. Lâm Tuệ nắm chặt mảnh giấy trong tay, cô biết rằng mình không thể chỉ đứng nhìn. Cô nhìn thấy chiếc bình gốm chứa mực máu bên cạnh, và một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu.