MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Hoàng Hôn Của Tổng Giám ĐốcChương 5: Khi Quá Khứ Quay Lại

Dưới Ánh Hoàng Hôn Của Tổng Giám Đốc

Chương 5: Khi Quá Khứ Quay Lại

1,170 từ · ~6 phút đọc

Ba ngày sau, bầu không khí trong công ty TDF như bị kéo căng bởi một sợi dây vô hình. Tin tức về sự trở lại của Vân An lan đi nhanh hơn cả gió. Mọi cuộc nói chuyện, mọi ánh mắt, đều dừng lại khi Tần Dịch Phong và Lâm Nhược Hy cùng bước ra khỏi thang máy. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như mọi khi, còn cô thì cố giấu đi sự ngột ngạt trong lòng.

Kể từ buổi tối hôm anh thú nhận rằng “trong lòng tôi, cô ấy đã chết”, giữa họ dường như có một khoảng cách lạ. Không phải lạnh nhạt, mà là im lặng — một thứ im lặng dày đặc, như thể chỉ cần một lời nói sai, tất cả sẽ vỡ tung.

Sáng nay, anh có buổi họp riêng cùng cổ đông và đội PR. Nhược Hy ngồi ngoài phòng, chăm chú chỉnh lại hồ sơ, nhưng tiếng mở cửa nhẹ khiến cô khẽ giật mình.

Vân An xuất hiện, mỉm cười nhã nhặn. “Chào em, cô trợ lý nhỏ.”

“Chào chị Vân An.”

“Em làm ở đây lâu chưa?”

“Chưa lâu ạ. Mới hơn một tháng.”

“Vậy chắc em chưa biết, căn phòng đó…” – cô ta chỉ vào văn phòng anh – “ngày trước, tôi từng là người giúp anh ấy chọn từng bức tranh treo tường.”

Nhược Hy im lặng, chỉ khẽ gật đầu. Giọng Vân An nhẹ, nhưng mỗi chữ như mũi kim đâm vào lòng cô.

“Anh ấy không dễ mở lòng đâu. Người đến sau chỉ nên biết điểm dừng, em hiểu chứ?”

Cô ngẩng lên, ánh mắt điềm tĩnh. “Em chỉ là nhân viên, không dám mơ điều gì vượt quá giới hạn.”

Vân An nhếch môi, ánh nhìn thoáng sắc. “Hy vọng vậy.” Rồi cô ta quay đi, mùi nước hoa đắt tiền còn vương lại trong không khí — lạnh và ngọt đến khó chịu.

Nhược Hy ngồi lặng, bàn tay siết chặt đến mức run. Cô biết, cảm xúc của mình đang vượt xa điều được phép, và giờ nó đã bắt đầu khiến cô tổn thương thật sự.

Chiều muộn, khi buổi họp kết thúc, anh bước ra, ánh nhìn vô thức dừng lại trên cô.

“Sao ngồi đây lâu vậy?”

“Em… đang đợi anh.”

“Lần sau không cần. Cứ về trước.”

“Dạ.”

Cô đứng lên, khẽ cúi đầu, nhưng anh bỗng gọi lại.

“Cô ấy đã nói gì với em?”

“Anh… đang nói Vân An?”

“Ừ.”

“Không có gì quan trọng ạ. Cô ấy chỉ nhắc vài chuyện cũ.”

Anh trầm ngâm nhìn cô một lát, rồi nhẹ nói: “Nếu ai đó nói gì khiến em khó chịu, cứ nói với tôi. Tôi sẽ xử lý.”

Câu nói đơn giản, nhưng đủ khiến lòng cô rung lên. Cô mím môi, gật nhẹ.

Đêm hôm đó, trời mưa lớn. Tiếng sấm vang lên giữa không trung, ánh đèn từ cửa sổ hắt lên gương mặt anh đang ngồi trầm ngâm trước bàn làm việc. Cô đi ngang qua, thấy anh vẫn còn thức, bèn mang đến ly cà phê nóng.

“Anh chưa ngủ sao?”

“Chưa. Có vài tài liệu cần xem lại.”

Cô đặt ly cà phê xuống, ánh mắt dừng ở tập hồ sơ mở sẵn — tiêu đề ghi: “Hợp đồng truyền thông TDF x Vân An Studio”.

“Anh… vẫn hợp tác với cô ấy?”

“Chỉ là công việc. Đừng hiểu sai.”

“Em không có quyền hiểu sai.”

Anh ngẩng lên. “Nhưng em đang buồn.”

Cô sững người, đôi mắt mở to. “Em không…”

“Em giấu cảm xúc tệ lắm, Nhược Hy.”

Giọng anh khẽ, nhưng mang sức nặng lạ kỳ. Cô cúi đầu, tim đập hỗn loạn.

“Em chỉ… không muốn xen vào chuyện cũ của anh.”

“Chuyện cũ không có nghĩa đã chết.” Anh nói, ánh mắt xa xăm. “Có những thứ vẫn còn sống trong ký ức, chỉ là tôi không muốn nhìn lại.”

“Vậy tại sao anh vẫn để cô ấy xuất hiện?”

Anh im lặng. Mưa bên ngoài đập mạnh vào cửa kính, như muốn dìm cả căn hộ vào màn nước mênh mông.

Cuối cùng, anh nói chậm rãi:

“Vì đôi khi, muốn kết thúc, phải đối mặt một lần cuối.”

Ngày hôm sau, công ty tổ chức buổi chụp hình quảng bá cho dự án mới. Vân An là gương mặt đại diện, còn Tần Dịch Phong dự kiến đến giám sát. Nhược Hy chỉ có nhiệm vụ chuẩn bị tài liệu.

Khi cô đến phim trường, cả ê-kíp đã nhộn nhịp. Vân An đang chụp giữa khung cảnh hoa trắng, ánh đèn sáng rực. Cô ấy nhìn thấy Tần Dịch Phong xuất hiện, ánh mắt lập tức dịu lại, nụ cười trở nên ngọt ngào lạ thường.

“Anh Phong, anh đến rồi.”

Anh gật nhẹ. “Cứ tiếp tục, đừng để tôi làm phiền.”

Sau buổi chụp, họ ngồi lại trao đổi, còn Nhược Hy đứng ngoài, nhìn qua tấm kính. Ánh sáng phản chiếu khiến gương mặt cô nhạt nhòa, chỉ còn lại đôi mắt lặng yên, ẩn chứa điều gì đó vừa yếu mềm vừa kiên định.

Khi buổi họp xong, Vân An đi ngang qua cô, dừng lại khẽ nói:

“Thật tội nghiệp. Người như em sẽ không bao giờ hiểu, với anh ấy, mọi thứ đều có giá.”

Nhược Hy ngẩng đầu. “Kể cả tình cảm sao?”

Vân An mỉm cười: “Nhất là tình cảm.”

Cô bước đi, để lại Nhược Hy đứng giữa ánh sáng mờ. Cô chợt hiểu, tình yêu nơi thế giới của anh là một cuộc trao đổi — và cô đang đánh mất mình trong đó.

Tối ấy, cô thu dọn đồ, định ra khỏi phòng thì thấy anh đang đứng ngoài ban công. Ánh đèn thành phố phản chiếu lên gương mặt anh — một vẻ cô độc hiếm thấy.

“Anh vẫn chưa ngủ sao?”

Anh quay lại, giọng khàn nhẹ: “Không ngủ được.”

“Vì cô ấy?”

Anh thoáng sững người, rồi cười nhạt. “Có lẽ vậy.”

Cô im lặng, rồi khẽ nói: “Em hiểu cảm giác ấy. Khi người từng khiến ta đau lại xuất hiện, vết thương sẽ nhói lên lần nữa, dù đã tưởng là lành.”

Anh nhìn cô thật lâu. “Em từng trải qua?”

Cô gật nhẹ. “Em cũng từng yêu một người… nhưng anh ta rời đi mà không nói lời nào. Em mất gần hai năm để học cách không chờ nữa.”

“Và giờ?”

“Giờ em chỉ sợ… lại phải học thêm lần nữa.”

Anh bước tới gần, ánh mắt sâu như xoáy nước. “Nhược Hy, đừng yêu tôi.”

Tim cô khựng lại. “Anh nghĩ em yêu anh sao?”

“Ánh mắt không biết nói dối.”

Cô muốn phản bác, nhưng không thể. Anh nói tiếp, giọng khàn:

“Người bên cạnh tôi chỉ có thể tổn thương. Tôi không muốn thấy thêm một người nữa gục ngã.”

Cô cắn môi, ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh nước. “Vậy anh định để em ở bên, nhưng không được cảm xúc?”

Anh im lặng.

Cô bước lùi, khẽ nói: “Nếu thật vậy, anh tàn nhẫn hơn em tưởng.”

Rồi cô quay đi, cánh cửa khép lại, chỉ còn anh đứng giữa bóng tối.

Ngoài kia, mưa lại rơi. Tiếng mưa rơi như tiếng lòng ai đó đang vỡ vụn.

Trong căn nhà lạnh, có hai người – một người đang sợ yêu, và một người đã lỡ yêu rồi.