MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Hoàng Hôn Của Tổng Giám ĐốcChương 6: Cơn Bão Trên Truyền Thông

Dưới Ánh Hoàng Hôn Của Tổng Giám Đốc

Chương 6: Cơn Bão Trên Truyền Thông

1,351 từ · ~7 phút đọc

Buổi sáng thứ hai, bầu trời xám đặc. Mây nặng như sắp sập xuống thành phố. Không khí trong TDF tràn ngập tiếng điện thoại, tin nhắn, và những cuộc gọi gấp gáp. Khi Lâm Nhược Hy bước vào, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cô — tò mò, thương hại, thậm chí có cả khinh miệt.

Trên màn hình lớn ở sảnh, dòng tin tức chạy dày đặc:

“Tổng giám đốc TDF bị nghi có mối quan hệ bí mật với trợ lý riêng, trong khi hôn thê cũ Vân An quay trở lại hợp tác.”

“Ảnh thân mật rò rỉ: Tần Dịch Phong ôm bạn gái tin đồn tại resort ven biển.”

Mỗi tấm hình là một nhát dao.

Là cô — trong bộ váy ngọc trai, đứng bên anh trên bờ biển, nụ cười bị ống kính phóng đại thành điều gì đó lả lơi và toan tính.

Cô choáng váng. Tay run đến mức đánh rơi túi hồ sơ. Tiếng rơi nhỏ nhưng vang vọng trong tâm trí.

“Cô biết không, Vân An đã đăng bài rồi.” – giọng một đồng nghiệp khẽ nói – “Bài viết của cô ấy còn để caption mơ hồ: ‘Người từng thuộc về mình, cuối cùng cũng chỉ là kỷ niệm.’”

Mọi thứ dường như sụp đổ. Cô không cần ai nói, cũng biết bàn tay nào đã tung ra loạt tin đó.

Cửa phòng giám đốc mở mạnh.

Tần Dịch Phong ngồi sau bàn làm việc, khuôn mặt trầm như đá. Trên màn hình máy tính là các bài báo, mạng xã hội ngập tràn bình luận. Giọng anh lạnh như băng:

“Cô xem đi.”

Nhược Hy đứng đó, đôi mắt đỏ hoe, nhìn những hình ảnh bị chụp lén. “Em không biết ai làm… nhưng em không—”

“Cô nghĩ tôi tin sao?” – giọng anh gằn xuống. – “Ảnh được chụp trong khu vực chỉ có nhân viên tôi được vào. Không ai ngoài chúng ta biết thời điểm ấy. Cô giải thích thế nào?”

“Anh nghi ngờ em?”

“Không nghi, tôi chỉ cần sự thật.”

“Em không phản bội anh! Em không làm gì sai!” – cô bật lên, nước mắt rơi – “Em chỉ làm đúng vai trò anh giao. Còn những bức ảnh đó… ai đó đã cố tình dàn dựng!”

Anh đứng dậy, tiến tới gần, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao. “Cô tưởng tôi không biết mình đang dính vào trò gì à? TDF đang ở giữa thương vụ lớn, chỉ cần một tin đồn thôi, tất cả có thể sụp đổ. Và cô, người tôi chọn để đứng cạnh, lại trở thành tâm điểm!”

“Vậy anh muốn em làm gì? Xin lỗi vì đã tồn tại trong bức ảnh à?”

“Cút khỏi đây trước khi tôi đổi ý.”

Câu nói như nhát búa nện vào ngực cô.

Nhược Hy đứng im vài giây, nhìn anh – ánh mắt đầy tổn thương và khó tin. “Anh… thật sự nghĩ em làm vậy sao?”

Anh quay đi. Không trả lời.

Cô mím môi, giọng khàn khàn: “Anh không cần nói thêm đâu. Em hiểu rồi.”

Rồi cô rời đi. Bước chân cô vang dội trên sàn marble lạnh ngắt.

Chiều hôm đó, mưa trút như thác. Cô ngồi trong căn hộ, ôm đầu. Điện thoại reo liên tục — báo chí, đồng nghiệp, người quen, tất cả như muốn xé nát cô.

Cô mở mạng, bài đăng của Vân An đã lên top: “Có lẽ chúng ta ai cũng từng lạc lối. Nhưng tôi tin người thật lòng sẽ biết quay về.”

Dưới là hàng nghìn bình luận, hầu hết đều công kích cô: “Trợ lý trèo cao!”, “Kẻ thứ ba!”, “Tưởng ngây thơ mà hóa ra mưu mô!”

Cô ném điện thoại lên giường, ngồi sụp xuống, hơi thở nghẹn lại.

Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt hiểu rằng chỉ cần một lời nói sai, thế giới sẽ quay lưng.

Đêm khuya. Tiếng chuông cửa vang lên.

Cô bước ra, cánh cửa mở, và anh đứng đó — ướt đẫm dưới mưa.

Ánh mắt anh khác hoàn toàn với buổi sáng: không còn giận dữ, chỉ còn mệt mỏi và ân hận.

“Anh…”

“Đi theo tôi.”

“Để làm gì?”

“Giải thích.”

Anh kéo cô vào xe, không nói thêm. Xe lao trong đêm mưa, ánh đèn đường trôi dài ngoài cửa kính. Không ai lên tiếng.

Họ dừng lại trước một tòa nhà văn phòng. Anh mở laptop, bật màn hình, giọng khàn:

“Cô cần xem cái này.”

Trên màn hình là video từ camera an ninh khu resort. Một người mặc áo khoác đen đang lén lút đưa phong bì cho phóng viên. Gương mặt ẩn sau khẩu trang, nhưng dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài ánh nâu…

“Là Vân An.” – anh nói. – “Tôi vừa nhận được từ đội bảo vệ.”

Nhược Hy chết lặng.

“Cô ta đã thuê phóng viên theo dõi từ trước. Cả resort hôm ấy chỉ có ba nhân viên được quyền ra bờ biển, và một người trong số đó đã bị mua chuộc.”

Anh tắt màn hình, nhìn cô. “Xin lỗi.”

Hai từ ngắn ngủi, nhưng khiến tim cô nhói mạnh.

“Anh… đã tin em rồi à?”

“Anh nên tin ngay từ đầu.” Anh khẽ nói, giọng đầy day dứt. “Nhưng anh đã quá quen với việc nghi ngờ mọi người.”

“Em không trách anh.”

“Nhưng anh trách chính mình.”

Anh ngẩng lên, ánh mắt sâu như biển. “Cô ta muốn làm anh mất kiểm soát, và cô ta đã thành công. Anh đã tổn thương người không đáng.”

Cô mím môi, cố giữ nước mắt. “Em không sao. Chỉ là… đau một chút.”

Anh bước đến, khẽ chạm tay lên má cô. “Anh hứa, sẽ không để ai làm tổn thương em nữa.”

Sáng hôm sau, anh tổ chức họp báo đột ngột. Cả giới truyền thông kéo đến. Vân An cũng có mặt, ngồi ở hàng đầu, ánh mắt tự tin.

Tần Dịch Phong bước lên bục, giọng anh trầm và rõ:

“Những tin đồn lan truyền hai ngày qua đều không đúng sự thật. Người đứng sau sự việc đã được xác định.”

Anh dừng lại, ánh nhìn quét qua đám đông, dừng lại nơi Vân An.

“Tôi từng tin rằng có người sẽ mãi ở lại, nhưng tôi đã sai. Còn cô ấy” – anh nhìn về phía Nhược Hy, đang ngồi ở góc xa – “là người tôi lựa chọn, không vì hình ảnh, không vì trách nhiệm, mà vì cô ấy xứng đáng.”

Phóng viên nhao nhao. “Anh Tần, ý anh là…?”

“Là cô ấy là người tôi yêu.”

Câu nói khiến cả khán phòng chấn động. Máy ảnh chớp liên hồi. Vân An tái mặt, còn Nhược Hy thì chết lặng.

Cô không ngờ người đàn ông từng khép kín ấy lại có thể nói ra điều đó giữa hàng trăm người.

Khi buổi họp kết thúc, anh bước xuống, tiến thẳng về phía cô. “Đi thôi.”

“Anh vừa nói…”

“Anh không muốn giấu nữa.” Anh khẽ cười. “Nếu ai muốn dùng truyền thông để phá anh, vậy thì anh sẽ dùng nó để bảo vệ em.”

Cô nhìn anh, nước mắt rơi. “Anh điên rồi…”

“Có lẽ.” Anh chạm nhẹ trán cô. “Nhưng là lần đầu anh thấy việc mất kiểm soát lại không tệ.”

Chiều hôm đó, tin tức lan khắp mạng:

“Tổng giám đốc TDF công khai tình cảm, khẳng định bị hãm hại truyền thông.”

“Vân An bị điều tra liên quan đến vụ tung tin giả.”

Cả thế giới ồn ào, nhưng trong căn hộ nhỏ, chỉ có họ – hai người im lặng bên cửa sổ. Mưa đã tạnh. Ánh nắng le lói chiếu lên vai anh, phản chiếu lên giọt nước còn đọng nơi khóe mắt cô.

“Cơn bão qua rồi,” – anh nói nhỏ – “nhưng anh sợ… lại tạo ra cơn bão khác trong lòng em.”

“Không đâu.” – cô mỉm cười, nụ cười mệt nhưng ấm. – “Miễn là anh không đẩy em ra nữa.”

Anh siết tay cô, chậm rãi. “Anh không còn đủ can đảm để mất thêm lần nào nữa.”

Bên ngoài, hoàng hôn dần buông. Ánh sáng dịu dàng chiếu lên hai con người vừa bước qua giông tố. Nhưng trong khoảnh khắc yên bình ấy, đâu đó ngoài kia, những con sóng mới đang âm thầm nổi lên — báo hiệu rằng tình yêu của họ vẫn chưa thực sự an toàn…