Buổi tiệc kỷ niệm thành lập công ty diễn ra vào tối thứ sáu. Sảnh lớn được trang hoàng lộng lẫy, ánh đèn pha lê phản chiếu lên những bộ váy dạ hội và vest chỉnh tề. Tiếng nhạc du dương vang lên, hòa cùng những tiếng cười nói rộn ràng.
Linh bước vào sảnh, khoác trên mình chiếc váy màu kem giản dị. Cô không muốn nổi bật, chỉ mong buổi tiệc trôi qua nhanh chóng. Nhưng ngay khi xuất hiện, cô đã cảm nhận được một ánh nhìn quen thuộc dõi theo mình.
Hải đứng gần quầy rượu, tay cầm ly champagne. Khi nhìn thấy Linh, anh khẽ sững lại. Cô trông khác hẳn trong ánh đèn – dịu dàng nhưng không mong manh, bình thản nhưng lại cuốn hút đến lạ.
“Em hôm nay đẹp đấy.”
Giọng nói vang lên phía sau khiến Linh quay lại. Là Tuấn – đồng nghiệp cùng phòng, người vẫn luôn âm thầm quan tâm cô.
“Cảm ơn anh,” Linh mỉm cười lịch sự.
Hải nhìn thấy cảnh đó từ xa, bàn tay cầm ly rượu khẽ siết lại. Một cảm giác khó chịu lạ lẫm dâng lên trong lòng anh.
Buổi tiệc diễn ra náo nhiệt. Linh cố gắng giữ khoảng cách với Hải, chỉ trao đổi những câu cần thiết về công việc. Nhưng mỗi lần ánh mắt họ vô tình chạm nhau, Linh lại vội quay đi.
Cuối buổi, khi mọi người bắt đầu tản ra, Hải bước tới chặn đường Linh ở hành lang vắng.
“Chúng ta nói chuyện một chút được không?”
Linh im lặng vài giây rồi gật đầu.
“Cô đang trốn tôi,” Hải nói, giọng không còn lạnh lùng như trước, mà pha chút mệt mỏi.
“Tôi chỉ không muốn hiểu lầm thêm,” Linh đáp khẽ.
Hải nhìn thẳng vào cô. “Vậy để tôi nói rõ. Tôi quan tâm đến cô. Không phải với tư cách cấp trên hay đồng nghiệp.”
Tim Linh đập mạnh. Cô cúi đầu, bàn tay vô thức siết chặt váy.
“Anh nói vậy… có lẽ vì anh chưa hiểu rõ tôi,” cô thì thầm.
“Có thể,” Hải đáp. “Nhưng tôi muốn hiểu.”
Khoảng cách giữa họ lúc này gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi ấm từ anh. Ánh đèn vàng nhạt chiếu xuống, làm dịu đi những góc cạnh cứng rắn trên gương mặt Hải.
Nhưng Linh lùi lại một bước. “Xin anh… cho tôi thời gian.”
Hải không giữ cô lại. Anh chỉ gật đầu. “Tôi sẽ đợi.”
Linh rời đi, để lại Hải đứng một mình trong hành lang dài. Lần đầu tiên trong đời, anh hiểu cảm giác bất lực khi đứng trước một người mình thật sự muốn bảo vệ.
Dưới ánh đèn rực rỡ của buổi tiệc, có những cảm xúc không thể che giấu được nữa – dù chưa kịp gọi tên.