Sáng hôm sau, biển lặng hơn. Sóng chỉ khẽ vỗ vào bờ như thì thầm những điều chưa kịp nói. Linh thu dọn đồ đạc trong im lặng, gương mặt bình thản đến mức chính cô cũng không nhận ra lòng mình đang nặng trĩu.
Hải đứng ở cửa, quan sát từng cử động của cô. Suốt đêm qua, anh gần như không ngủ. Câu nói “Tôi chỉ là đồng nghiệp” cứ vang lên trong đầu anh, để lại một khoảng trống khó chịu.
“Cô có thời gian nói chuyện không?” Hải lên tiếng, giọng trầm thấp.
Linh khựng lại vài giây rồi gật đầu. “Nếu là công việc, anh cứ nói.”
Hải nhắm mắt hít sâu một hơi. “Người cô thấy hôm qua… là trợ lý cũ của tôi. Cô ấy đang phụ trách phía đối tác.”
Linh không đáp. Ánh mắt cô nhìn ra xa, như thể lời giải thích ấy không còn quan trọng nữa.
“Giữa tôi và cô ấy không có gì cả,” Hải nói tiếp, giọng nghiêm túc. “Tôi không có thói quen mập mờ.”
Linh mỉm cười nhẹ. “Anh không cần phải giải thích với tôi.”
Chính sự điềm tĩnh ấy lại khiến Hải thấy khó chịu hơn cả giận dữ.
“Cô đang tránh tôi,” anh nói thẳng.
Linh quay lại nhìn anh, ánh mắt kiên quyết. “Tôi chỉ đang giữ đúng vị trí của mình.”
Khoảng cách giữa họ lúc này không phải là vài bước chân, mà là một bức tường vô hình do chính Linh dựng lên.
Trên đường về thành phố, không ai nói với ai câu nào. Không khí nặng nề bao trùm cả chuyến xe.
Hải siết chặt vô lăng. Anh không hiểu vì sao bản thân lại để tâm đến sự im lặng ấy nhiều đến vậy. Anh từng quen với việc mọi thứ rõ ràng, kiểm soát được. Nhưng Linh thì không.
Khi xe dừng trước công ty, Linh mở cửa bước xuống. Trước khi đi, cô khẽ nói:
“Cảm ơn anh vì chuyến công tác.”
Câu nói lịch sự, xa cách đến mức khiến Hải đứng sững.
Anh nhìn theo bóng lưng cô khuất dần trong dòng người, lần đầu tiên nhận ra một điều rõ ràng:
Anh không chỉ coi cô là một cộng sự.
Và nếu anh không hành động sớm, khoảng cách ấy có thể sẽ không bao giờ kéo lại được nữa.