MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Chia XaChương 8: Vết gợn dưới ánh trăng

Dưới Ánh Trăng Chia Xa

Chương 8: Vết gợn dưới ánh trăng

433 từ · ~3 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, Linh thức dậy sớm. Ánh nắng len qua rèm cửa, căn phòng ngập trong sắc vàng nhạt. Cô khẽ ngồi dậy, nhìn sang chiếc giường bên kia đã được xếp gọn gàng. Hải rời đi từ lúc nào, cô không hay biết.

Một cảm giác trống trải thoáng qua, rất nhẹ nhưng đủ để Linh nhận ra mình đã bắt đầu để ý đến anh nhiều hơn mức an toàn.

Buổi làm việc với đối tác diễn ra tại một khu nghỉ dưỡng ven biển. Linh tập trung trình bày số liệu, mọi thứ đều thuận lợi. Trong lúc nghỉ giải lao, cô đi ra ngoài hành lang để nghe điện thoại của Ngọc.

Khi quay lại, Linh vô tình nhìn thấy Hải đang đứng nói chuyện với một cô gái lạ. Cô gái ấy ăn mặc thanh lịch, nụ cười rạng rỡ, tay đặt nhẹ lên cánh tay Hải một cách thân mật.

Tim Linh khẽ thắt lại.

Hải không né tránh. Ngược lại, anh còn cúi xuống nói điều gì đó khiến cô gái bật cười. Khoảnh khắc ấy, Linh cảm thấy mình như người ngoài cuộc.

Cô là gì của anh ấy chứ?

Suốt buổi chiều, Linh trở nên im lặng. Khi Hải hỏi ý kiến về một chi tiết nhỏ trong bản trình bày, cô chỉ trả lời ngắn gọn, giữ khoảng cách rõ rệt.

“Cô không khỏe à?” Hải hỏi khi chỉ còn hai người trong phòng họp.

“Không. Tôi ổn,” Linh đáp, giọng bình thản đến lạnh lẽo.

Hải nhíu mày, cảm nhận được sự thay đổi nhưng không hiểu nguyên nhân.

Tối đó, Hải bận tiếp khách cùng đối tác. Linh một mình đi dạo dọc bờ biển. Gió thổi mạnh, cuốn theo cảm giác chua xót trong lòng cô.

Cô đã tự nhủ sẽ không hy vọng. Vậy mà…

Khi Linh trở về phòng, đã gần nửa đêm. Hải đứng ở ban công, quay lưng về phía cô.

“Cô đi đâu?” anh hỏi.

“Đi dạo.”

“Vì chuyện ban chiều?”

Linh khựng lại, rồi mỉm cười nhạt. “Anh không cần giải thích. Tôi chỉ là đồng nghiệp.”

Câu nói ấy như một nhát dao vô hình. Hải quay lại nhìn cô, ánh mắt tối đi.

“Nếu cô nghĩ vậy… thì được.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng. Ánh trăng ngoài kia vẫn sáng, nhưng giữa hai người lại xuất hiện một vết gợn khó xóa.

Linh quay lưng, lòng tự nhủ: Mình không được phép bước thêm một bước nữa.

Cô không biết rằng, hiểu lầm ấy sẽ là khởi đầu cho những tổn thương sâu hơn – và cũng là phép thử lớn nhất cho tình cảm vừa chớm nở giữa họ.