Chuyến xe rời thành phố từ sáng sớm. Bầu trời còn phủ một lớp sương mỏng, ánh nắng nhạt len qua khung cửa kính. Linh ngồi ở ghế sau, tay ôm chặt túi xách, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng.
Hải ngồi phía trước, tập trung nhìn đường. Không gian trong xe yên tĩnh, chỉ có tiếng động cơ đều đều.
“Cô không quen đi xa à?” Hải bất ngờ lên tiếng.
Linh giật mình, rồi lắc đầu. “Không… chỉ là hơi căng thẳng thôi.”
Hải khẽ cười – một nụ cười rất nhẹ, nếu không để ý sẽ dễ bỏ qua. “Công việc là chính. Đừng tự tạo áp lực cho mình.”
Câu nói ấy khiến Linh thả lỏng hơn một chút. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật dần thay đổi, lòng cũng nhẹ đi.
Buổi chiều, họ đến khách sạn. Khi nhân viên lễ tân thông báo chỉ còn một phòng đôi do trục trặc đặt chỗ, Linh sững người.
“Xin lỗi… nhưng chúng tôi có thể đổi khách sạn khác không?” Linh vội nói.
Hải trầm ngâm vài giây rồi đáp: “Không cần. Tôi sẽ gọi thêm giường phụ.”
Giọng anh bình tĩnh, không chút bối rối. Chính sự điềm đạm ấy khiến Linh bớt ngượng ngùng.
Buổi tối, sau khi hoàn thành buổi làm việc với đối tác, Linh đứng ở ban công phòng, gió biển thổi nhẹ, mang theo mùi mặn dịu. Ánh trăng trải dài trên mặt nước, lung linh đến lạ.
“Cảnh đẹp thật,” Hải nói khi bước ra đứng cạnh cô.
Linh gật đầu. “Lâu rồi tôi mới thấy lòng mình yên như vậy.”
Hải nhìn cô, giọng chậm lại: “Cô luôn nghĩ quá nhiều. Đôi khi, cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên.”
Linh im lặng. Lời nói ấy chạm đúng nỗi lòng cô.
Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách giữa họ chỉ còn một cánh tay. Linh có thể nghe thấy nhịp thở trầm ổn của Hải. Tim cô đập nhanh hơn, nhưng không phải vì sợ.
“Cảm ơn anh… vì đã tin tôi,” Linh khẽ nói.
Hải quay sang, ánh mắt sâu thẳm. “Tôi tin vào những gì tôi thấy.”
Gió biển thổi mạnh hơn, cuốn theo những cảm xúc mơ hồ vừa chớm nở. Dưới ánh trăng dịu dàng, cả hai đều nhận ra: chuyến đi này không chỉ là công việc, mà là bước khởi đầu cho một điều gì đó rất khác.