MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Chia XaChương 3: Khoảng lặng giữa hai người

Dưới Ánh Trăng Chia Xa

Chương 3: Khoảng lặng giữa hai người

460 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm tiệc, Linh trở về căn phòng nhỏ của mình khi thành phố đã chìm vào yên tĩnh. Cô tháo giày, ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, ánh trăng rọi xuống nền nhà lạnh lẽo. Hình ảnh của Hải – với ánh mắt nghiêm nghị và giọng nói lạnh lùng – cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

“Người gì mà khó gần thật…” Linh khẽ lẩm bẩm, nhưng rồi lại thở dài. Cô không ghét anh, chỉ là cảm giác bị hiểu lầm khiến lòng cô nặng trĩu.

Sáng hôm sau, Linh đến công ty sớm hơn thường lệ. Cô muốn tránh những ánh nhìn tò mò về sự cố tối qua, và cũng để tự trấn an bản thân. Văn phòng còn vắng, chỉ nghe tiếng gõ bàn phím đều đều.

“Cô đến sớm vậy sao?”

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau khiến Linh giật mình. Cô quay lại, bắt gặp Hải đang đứng ở cửa phòng họp. Hôm nay anh không mặc vest mà chỉ là áo sơ mi trắng đơn giản, trông bớt lạnh lùng hơn tối qua.

“Dạ… tôi muốn hoàn thành bản báo cáo sớm ạ,” Linh đáp, giọng hơi căng thẳng.

Hải nhìn màn hình máy tính của cô một lúc lâu. Không khí giữa hai người im lặng đến mức Linh có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

“Bản tổng hợp của cô… làm khá tốt,” Hải lên tiếng, giọng trầm hơn, không còn gay gắt.

Linh ngẩng lên, ngỡ ngàng. “Thật… thật sao ạ?”

Hải gật đầu nhẹ. “Tối qua… có lẽ tôi hơi khắt khe. Nhưng trong công việc, tôi không muốn xảy ra sai sót.”

Linh mím môi, rồi khẽ gật đầu. “Tôi hiểu.”

Chỉ hai từ ngắn ngủi, nhưng lại khiến không khí giữa họ dịu đi đáng kể. Linh nhận ra, phía sau vẻ lạnh lùng ấy là một người đàn ông nghiêm túc và có trách nhiệm.

Khi Hải rời đi, Linh nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng dấy lên một cảm giác khó gọi tên. Không hẳn là rung động, mà là sự tò mò xen lẫn cảm thông.

Ngọc bước tới, hạ giọng trêu chọc:

“Ủa? Hai người vừa nói chuyện riêng hả?”

Linh vội lắc đầu. “Không có gì đâu. Chỉ là… anh ấy không khó chịu như mình nghĩ.”

Ngọc cười ý nhị. “Vậy là tốt rồi. Biết đâu, người khó gần nhất lại là người đáng để hiểu nhất.”

Linh không trả lời, chỉ mỉm cười. Ngoài khung cửa kính, nắng sớm chiếu vào văn phòng, xua tan phần nào cảm giác lạnh lẽo.

Và ở một nơi nào đó trong lòng cô, một khoảng lặng dịu dàng đang dần mở ra – báo hiệu cho những rung động đầu tiên, dù rất mong manh, giữa hai con người tưởng chừng xa lạ.