Buổi chiều hôm đó, phòng họp tầng mười chìm trong không khí căng thẳng. Dự án mới với đối tác nước ngoài đang bước vào giai đoạn quan trọng, và Hải là người trực tiếp phụ trách. Linh, với tư cách là người hỗ trợ tổng hợp tài liệu, được yêu cầu tham gia cuộc họp gấp.
Linh ngồi ở góc bàn, tay nắm chặt tập hồ sơ. Cô đã chuẩn bị rất kỹ, nhưng cảm giác lo lắng vẫn len lỏi khi nhìn thấy Hải đứng ở đầu bàn, dáng vẻ nghiêm túc quen thuộc.
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ cho đến khi đối tác bất ngờ đặt ra một câu hỏi liên quan đến số liệu dự báo – phần mà Linh phụ trách.
“Xin lỗi… phần này tôi xin phép được trả lời,” Linh đứng dậy, giọng hơi run.
Cô mở laptop, trình bày những con số và biểu đồ đã chuẩn bị. Nhưng giữa chừng, máy chiếu bỗng dưng tắt phụt, màn hình tối đen. Cả phòng xôn xao.
Linh sững người, mặt tái đi. “Tôi… tôi xin lỗi…”
Ngay lúc đó, Hải bước tới bên cô. Không một lời trách móc, anh bình tĩnh kiểm tra dây nối, rồi quay sang đối tác:
“Xin cho chúng tôi một phút.”
Anh ghé sát Linh, hạ giọng: “Cô cứ tiếp tục trình bày, nhìn vào tôi.”
Linh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Hải. Không còn lạnh lùng, trong đó là sự điềm tĩnh và tin tưởng. Cô hít một hơi sâu, tiếp tục nói, lần này giọng vững vàng hơn.
Cuộc họp kết thúc trong sự hài lòng của đối tác. Khi mọi người lần lượt rời đi, Linh vẫn đứng yên, tay còn run nhẹ.
“Cảm ơn anh…” Linh khẽ nói. “Nếu không có anh, chắc tôi đã làm hỏng buổi họp.”
Hải nhìn cô, ánh mắt dịu lại. “Cô làm tốt hơn cô nghĩ. Đừng tự đánh giá thấp bản thân.”
Câu nói ngắn ngủi ấy khiến tim Linh khẽ rung lên. Cô mỉm cười, lần đầu tiên cảm thấy khoảng cách giữa họ không còn quá xa.
Khi bước ra ban công, nắng chiều nhuộm vàng cả khoảng trời. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cảm giác bình yên hiếm hoi.
“Trong công việc, tôi nghiêm khắc,” Hải nói chậm rãi. “Nhưng không có nghĩa là tôi không biết quan tâm.”
Linh gật đầu, ánh mắt nhìn xa xăm. “Tôi hiểu. Và… tôi cũng sẽ cố gắng nhiều hơn.”
Hai người đứng cạnh nhau, không nói thêm lời nào, nhưng giữa họ không còn sự gượng gạo như trước. Chỉ là một khoảng cách rất nhỏ, đủ để tim ai đó lỡ nhịp.
Ở phía xa, ánh trăng mờ mờ hiện lên giữa bầu trời chiều. Linh không nhận ra rằng, từ khoảnh khắc ấy, Hải đã bắt đầu nhìn cô bằng một ánh mắt khác.