Đêm xuống chậm rãi, thành phố ngoài kia lấp lánh ánh đèn. Linh ngồi một mình trong căn phòng trọ nhỏ, chiếc đèn bàn tỏa ra ánh sáng vàng dịu. Trên bàn là tập hồ sơ dự án, nhưng ánh mắt cô lại dừng ở bức ảnh cũ đặt bên cạnh.
Trong bức ảnh, Linh cười rất tươi. Bên cạnh cô là một chàng trai trẻ, ánh mắt tràn đầy tự tin và thân mật. Đó là Nam – người yêu cũ, cũng là mối tình đầu mà Linh từng tin sẽ đi đến cuối con đường.
Ký ức chậm rãi ùa về.
Ngày ấy, Linh yêu bằng tất cả chân thành. Cô tin tưởng, hy sinh, thậm chí gác lại nhiều ước mơ riêng. Nhưng đổi lại là một sự phản bội lặng lẽ. Nam rời đi, không một lời giải thích rõ ràng, chỉ để lại cho cô cảm giác mình không đủ tốt để được ở lại.
Từ đó, Linh học cách khép lòng. Cô trở nên dè dặt, luôn giữ khoảng cách an toàn với người khác, đặc biệt là với những người đàn ông quá xuất sắc.
Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy nghĩ. Là Ngọc.
“Linh à, cậu ổn không? Tối nay trông cậu có vẻ mệt,” Ngọc hỏi, giọng lo lắng.
Linh mỉm cười, dù biết Ngọc không thể thấy. “Mình ổn. Chỉ là hơi nhớ mấy chuyện cũ thôi.”
Ngọc im lặng vài giây rồi nói: “Đừng để quá khứ trói buộc cậu mãi. Không phải ai cũng giống người cũ.”
Linh không trả lời ngay. Cô nghĩ đến Hải. Ánh mắt điềm tĩnh của anh trong phòng họp chiều nay khiến cô cảm thấy an tâm, nhưng cũng khiến cô sợ hãi.
Sợ hy vọng. Sợ tin tưởng. Sợ lại một lần tổn thương.
Ở một nơi khác trong thành phố, Hải đứng bên cửa sổ văn phòng, nhìn xuống dòng xe tấp nập. Anh cầm trên tay bản báo cáo của Linh, khóe môi khẽ cong lên.
“Cô gái đó… không hề yếu đuối như vẻ ngoài,” anh lẩm bẩm.
Hải không nhận ra rằng, từ khi nào, ánh mắt anh đã dừng lại nơi cô lâu hơn mức cần thiết.
Còn Linh, cô nhẹ nhàng cất bức ảnh cũ vào ngăn kéo, khép lại quá khứ. Nhưng trong tim, vết nứt ấy vẫn còn đó – âm thầm nhắc cô đừng vội trao niềm tin.
Dưới ánh trăng nhạt màu ngoài khung cửa, Linh tự hỏi:
Liệu lần này… cô có đủ can đảm để yêu thêm một lần nữa không?