Những ngày đầu tiên tại Thẩm thị đối với Đường Nguyệt không khác gì một cuộc hành xác được lên kế hoạch tỉ mỉ. Thẩm Quân dường như muốn dùng mọi cách để bóp nghẹt ý chí của cô, ép cô phải tự mình thốt lên lời bỏ cuộc. Anh ta không dùng những thủ đoạn thô thiển, mà dùng sự ưu tú đến tàn nhẫn của mình để vắt kiệt sức lực và lòng tự trọng của người trợ lý mới.
Lịch làm việc của Đường Nguyệt bắt đầu từ bảy giờ sáng và thường kết thúc vào lúc rạng sáng hôm sau. Thẩm Quân luôn tìm ra những lý do vô lý nhất để giữ cô lại. Có khi là một bản thảo thiết kế cần chỉnh sửa lại từng chi tiết nhỏ bằng thủ công thay vì dùng máy tính, có khi là bắt cô phải tìm cho bằng được một loại đá quý thô mà thị trường Thượng Hải đã hết hàng từ lâu. Anh ta bắt cô đứng hàng giờ liền để ghi chép biên bản trong những cuộc họp kéo dài, không cho phép cô nghỉ ngơi dù chỉ một phút.
Vào một đêm mưa tầm tã, khi cả tòa cao ốc chỉ còn lại ánh đèn từ tầng cao nhất, Thẩm Quân ném một xấp bản vẽ lên bàn, lạnh lùng ra lệnh cho Đường Nguyệt phải hoàn thành việc phân loại và đánh giá hàm lượng carbon của hàng trăm viên kim cương trong kho ngay lập tức. Cô nhìn đôi bàn tay mình đã bắt đầu sưng tấy vì cầm kính lúp quá lâu, nhưng vẫn lặng lẽ gật đầu. Anh ta ngồi đó, nhâm nhi ly rượu vang đỏ, ánh mắt sắc lẹm dõi theo từng cử động của cô dưới ánh đèn huỳnh quang trắng ở góc phòng.
Thẩm Quân thường xuyên buông ra những lời miệt thị về năng lực của cô. Anh ta gọi những ý tưởng của cô là rác rưởi, là sự chắp vá của một trí tuệ tầm thường đang cố tỏ ra sâu sắc. Mỗi khi Đường Nguyệt sắp hoàn thành một công việc, anh ta lại thay đổi yêu cầu vào phút cuối, khiến công sức của cô đổ sông đổ biển. Sự lạnh lùng của anh ta giống như một loại áp suất cực lớn, khiến người đối diện luôn cảm thấy mình nhỏ bé và tội lỗi.
Đường Nguyệt biết rõ đây là màn "hành hạ" có chủ đích. Anh ta muốn cô mệt mỏi, muốn cô uất ức mà rời đi, muốn cô tin rằng người đàn ông dịu dàng tên Hướng Cẩn năm xưa đã thực sự tan biến. Nhưng cô càng kiên cường, ánh mắt anh ta lại càng trở nên thâm trầm khó đoán. Có những lúc, khi cô ngủ gục trên bàn làm việc vì quá kiệt sức, Thẩm Quân sẽ đứng dậy, bước đến gần bóng dáng nhỏ bé ấy. Nhưng ngay khi cô khẽ cử động, anh ta lại lập tức thu hồi sự quan tâm hiếm hoi, thay thế bằng gương mặt băng lãnh thường thấy.
Sự hành hạ này không chỉ dừng lại ở công việc. Thẩm Quân còn bắt cô phải tự tay chuẩn bị những món quà cho "vợ sắp cưới" của mình – Chung Tiểu Thi. Nhìn cô gái mình từng yêu phải đi chọn hoa, chọn trang sức cho người phụ nữ khác, đó mới là nhát dao đau đớn nhất mà anh ta dành cho cô. Đường Nguyệt siết chặt chiếc nhẫn hồng ngọc dưới lớp áo, cảm nhận cái lạnh của đá quý thấm vào da thịt. Cô hiểu rằng, mỗi lần anh ta làm khó cô, chính là một lần anh ta tự dày vò chính mình.
Đêm đó, khi đồng hồ điểm ba giờ sáng, Thẩm Quân bước đến bàn làm việc của cô, nhìn cô gái đang run rẩy vì cơn sốt nhẹ nhưng vẫn cố chấp cầm bút. Anh ta khẽ cúi người, hơi thở mang theo mùi rượu nồng và hương gỗ đàn hương quen thuộc phả vào tai cô. Anh ta hỏi cô rằng tại sao phải khổ sở như vậy, tại sao không cầm lấy một khoản tiền rồi biến mất khỏi tầm mắt anh.
Đường Nguyệt ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định nhìn thẳng vào anh. Cô trả lời rằng vì cô vẫn đang chờ một người, và chừng nào người đó còn chưa thừa nhận mình là ai, cô sẽ không bao giờ lùi bước. Thẩm Quân cười nhạt, một nụ cười chứa đựng sự tàn nhẫn tột cùng, rồi quay lưng bước đi, để lại cô giữa không gian lạnh lẽo của văn phòng. Anh ta không biết rằng, chính màn hành hạ này lại đang dần bóc trần những kẽ hở trong lớp mặt nạ Thẩm Quân hoàn hảo của anh.