MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 11

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 11

805 từ · ~5 phút đọc

Bữa tiệc tối với đối tác kết thúc vào lúc nửa đêm tại một câu lạc bộ thượng lưu nằm trên tầng thượng của một cao ốc giữa trung tâm quận Hoàng Phố. Trong vai trò trợ lý, Đường Nguyệt buộc phải thay Thẩm Quân đỡ lấy những ly rượu mời từ những kẻ kinh doanh lọc lõi. Những ly rượu mạnh nối tiếp nhau khiến đầu óc cô quay cuồng, nhưng cô vẫn cố giữ tư thế thẳng lưng cho đến khi vị khách cuối cùng rời khỏi phòng VIP.

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng gió rít qua khe cửa kính. Thẩm Quân vẫn ngồi đó, nhàn nhã lắc nhẹ ly rượu vang còn sót lại, ánh mắt thâm trầm quan sát người con gái đang đứng lảo đảo trước mặt. Men rượu bắt đầu ngấm, đốt cháy lớp vỏ bọc kiên cường mà Đường Nguyệt đã cố công xây dựng suốt nhiều tuần qua.

Cô loạng choạng bước về phía anh, đôi mắt phủ một tầng sương mờ ảo, nhìn gương mặt đang mờ nhạt dần trong ánh đèn mờ ảo của căn phòng. Trong cơn say, mọi lý trí đều tan biến, chỉ còn lại nỗi nhớ thương trào dâng như sóng dữ. Đường Nguyệt đưa bàn tay run rẩy chạm vào gò má lạnh lùng của người đàn ông trước mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô thầm thì, giọng nói nghẹn ngào vỡ vụn, cô gọi tên anh, cái tên mà cô đã hằng đêm gào thét trong những cơn ác mộng.

"Hướng Cẩn... anh về rồi đúng không? Đừng bỏ em lại một mình nữa... Em sai rồi, Hướng Cẩn à..."

Ngay khi cái tên đó vừa thốt ra, không khí trong phòng như đông cứng lại. Thẩm Quân đột ngột đặt mạnh ly rượu xuống bàn, tiếng pha lê va chạm sắc lạnh khiến Đường Nguyệt giật mình tỉnh táo được vài phần. Nhưng chưa kịp để cô lùi lại, một bàn tay to lớn, thô bạo đã vươn tới, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng cao đầu đối diện với sát khí trong mắt anh ta.

Lực tay của anh ta mạnh đến mức khiến Đường Nguyệt cảm thấy xương hàm mình như sắp vỡ ra. Thẩm Quân nhích lại gần, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy được hình ảnh phản chiếu tàn tạ của chính mình trong con ngươi đen thẳm của anh ta. Không có một chút dịu dàng nào, chỉ có sự phẫn nộ và một nỗi hận thù sâu hoắm.

Anh ta rít qua kẽ răng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực, ra lệnh cho cô nhìn cho kỹ. Anh ta bảo cô hãy dùng đôi mắt đẫm lệ đó mà nhìn xem người đang đứng trước mặt cô là ai. Thẩm Quân khẳng định một cách tàn nhẫn rằng người tên Hướng Cẩn mà cô hằng mong đợi đã sớm nát thây trong đống sắt vụn từ một năm trước, đã biến thành nắm tro tàn lạnh lẽo mà chính cô đã tiễn đưa.

"Nhìn cho kỹ, tôi tên là Thẩm Quân. Tôi không phải là cái thây ma mà cô đang tìm kiếm."

Anh ta gia tăng lực tay, ép cô phải nhìn thẳng vào sự lạnh lùng tột độ trong mắt mình. Thẩm Quân gọi cô là một kẻ điên tình đáng thương, một kẻ đang cố tìm kiếm hơi ấm từ một nấm mồ đã xanh cỏ. Anh ta mỉa mai rằng nếu cô còn tiếp tục dùng cái nhìn tội nghiệp đó để nhìn anh ta, anh ta sẽ khiến cô phải hối hận vì đã bước chân vào Thẩm thị.

Đường Nguyệt đau đớn đến mức không thể thốt nên lời, chỉ biết trân trân nhìn người đàn ông đang hành hạ mình. Dù miệng anh ta thốt ra những lời cay độc, dù bàn tay anh ta đang khiến cô đau đớn, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô lại ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm từ cơ thể anh ta – mùi hương không bao giờ nói dối.

Thẩm Quân hất mạnh tay khiến Đường Nguyệt ngã quỵ xuống thảm. Anh ta đứng dậy, lấy khăn tay lau sạch những ngón tay vừa chạm vào cô như thể vừa chạm phải một thứ gì đó bẩn thỉu, rồi lạnh lùng quay lưng bước đi, bỏ mặc cô cô độc giữa căn phòng trống rỗng. Anh ta không hề hay biết rằng, sau khi anh rời đi, Đường Nguyệt đã nhặt được một chiếc khuy măng sét bị rơi ra trong lúc anh giằng co với cô. Phía sau chiếc khuy ấy, có khắc một chữ "H" nhỏ xíu – một dấu ấn riêng của thợ kim hoàn nhà họ Hướng.