Đường Nguyệt trở lại làm việc vào sáng hôm sau với một vết bầm mờ nhạt nơi cằm, dấu tích từ cơn thịnh nộ của Thẩm Quân đêm trước. Cô không dùng kem che khuyết điểm, cô muốn để vết thương đó như một lời nhắc nhở rằng người đàn ông này dù mang gương mặt của Hướng Cẩn nhưng lại sở hữu trái tim của một loài cầm thú. Thế nhưng, trí não cô lại bắt đầu thực hiện một công việc tỉ mỉ và điên rồ hơn bất cứ bản thiết kế nào: quan sát và đối chiếu.
Thẩm Quân có thể thay đổi giọng nói, thay đổi danh tính, thậm chí là thay đổi cả thái độ sống, nhưng có những thói quen đã ăn sâu vào tủy sống thì không một lớp mặt nạ nào có thể xóa nhòa hoàn toàn. Đường Nguyệt bắt đầu nhận ra điều đó từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất.
Mỗi buổi sáng, Thẩm Quân yêu cầu một tách cà phê đen không đường, không sữa. Khi uống, anh luôn có thói quen dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ hai nhịp vào thành tách sứ trước khi đưa lên môi. Đó là một nhịp điệu vô thức mà Hướng Cẩn thường làm mỗi khi anh đang tập trung suy nghĩ về một kết cấu kiến trúc phức tạp. Đường Nguyệt đứng ở góc phòng, giả vờ sắp xếp tài liệu, nhưng đôi mắt cô thu lại từng chuyển động nhỏ nhất của những ngón tay thon dài đó.
Kỳ lạ hơn là cách anh cài cúc áo vest. Hướng Cẩn vốn là người thuận tay trái nhưng từ nhỏ đã bị cha ép buộc phải sử dụng tay phải để hòa nhập với giới thượng lưu. Vì thế, khi cài cúc áo ở cổ tay trái, anh luôn có một khoảng khựng lại tầm hai giây, ngón cái hơi run nhẹ một chút vì sự không thuận tiện của cơ bắp. Thẩm Quân cũng vậy. Mỗi khi chỉnh lại măng sét hay cài cúc cổ tay, anh đều lặp lại đúng khoảng khựng đó, một chi tiết mà nếu không phải là người từng kề cận gối chăn, sẽ không bao giờ có thể nhận ra.
Có một lần, trong lúc Thẩm Quân đang tập trung đọc báo cáo doanh thu, một tiếng sấm đột ngột nổ vang giữa bầu trời Thượng Hải. Thẩm Quân không giật mình, nhưng bàn tay trái của anh lại vô thức siết chặt lấy cạnh bàn, các đốt ngón tay trắng bệch. Đường Nguyệt nhớ rất rõ, Hướng Cẩn mắc chứng ám ảnh tâm lý với tiếng sấm kể từ đêm mẹ anh tự sát. Lúc đó, cô nhìn thấy mồ hôi lạnh rịn ra trên thái dương của vị Thẩm Tổng cao ngạo này. Anh ta đang gồng mình chống chọi với nỗi sợ hãi từ sâu thẳm ký ức, một sự nỗ lực che đậy đến đáng thương.
Sự quan sát của Đường Nguyệt không qua mắt được Thẩm Quân. Anh ta dường như cũng nhận ra mình đang bị "giải mã". Trong một buổi chiều muộn, khi Đường Nguyệt mang tài liệu vào ký, anh ta đột ngột dừng bút, ngước nhìn cô bằng ánh mắt thăm thẳm. Anh ta hỏi cô rằng nhìn đủ chưa, và liệu cô có đang cố gắng tìm kiếm một linh hồn đã c hết trong một cái xác đang sống hay không.
Đường Nguyệt không tránh né, cô thản nhiên bước tới gần, đưa tay chỉnh lại tập hồ sơ bị lệch trên bàn của anh. Cô nói rằng thói quen là thứ rất đáng sợ, nó phản bội con người ta ngay cả khi họ đã chuẩn bị một lời nói dối hoàn hảo nhất. Thẩm Quân khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ khinh miệt nhưng cũng chứa đựng một sự xao động mơ hồ. Anh ta bảo cô đừng quá tự phụ vào trực giác của mình, vì đôi khi thứ cô nhìn thấy chỉ là những gì anh ta "muốn" cô nhìn thấy mà thôi.
Cuộc đấu trí giữa hai người ngày càng trở nên căng thẳng dưới lớp vỏ bọc sếp và trợ lý. Mỗi cử chỉ, mỗi thói quen đều trở thành một loại vũ khí. Đường Nguyệt hiểu rằng mình đang tiến rất gần đến sự thật, nhưng sự thật đó dường như cũng đang kéo cô vào một vực thẳm nguy hiểm hơn bao giờ hết. Đặc biệt là khi danh tính của người phụ nữ sắp bước vào cuộc đời Thẩm Quân một lần nữa nhắc nhở cô về vị thế thực sự của mình.