Sự xuất hiện của Chung Tiểu Thi tại trụ sở Thẩm thị giống như một cơn bão mang theo mùi hương nước hoa đắt tiền, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của văn phòng tầng cao nhất. Cô ta bước ra từ thang máy dành riêng cho VIP, gót giày nhọn gõ xuống sàn đá cẩm thạch những nhịp điệu đắc thắng. Không cần thư ký báo trước, Chung Tiểu Thi đẩy cửa bước thẳng vào phòng làm việc của Thẩm Quân, nơi Đường Nguyệt đang đứng báo cáo lịch trình.
Ánh mắt Chung Tiểu Thi dừng lại trên gương mặt của Đường Nguyệt trong tích tắc, một sự giễu cợt lộ liễu hiện lên. Cô ta thản nhiên đi vòng qua bàn làm việc, đặt tay lên vai Thẩm Quân và cúi xuống hôn nhẹ vào má anh trước sự chứng kiến của Đường Nguyệt. Thẩm Quân không đẩy ra, nhưng gương mặt anh cũng không hiện lên chút biểu cảm ngọt ngào nào, chỉ là một sự chấp nhận mặc nhiên như một phần của bản hợp đồng đã ký kết.
Chung Tiểu Thi quay sang nhìn Đường Nguyệt, môi đỏ nhếch lên một nụ cười đầy lừa mị. Cô ta thong thả tuyên bố về buổi tiệc đính hôn sắp tới giữa nhà họ Chung và nhà họ Thẩm, đồng thời yêu cầu Đường Nguyệt – với tư cách là trợ lý sáng tạo – phải đích thân lo liệu phần trang sức cho cô ta trong ngày trọng đại đó. Đây không chỉ là một yêu cầu công việc, mà là một đòn tâm lý tàn độc. Chung Tiểu Thi muốn Đường Nguyệt phải tận mắt nhìn thấy, và tận tay chuẩn bị cho sự gắn kết giữa người đàn ông cô yêu với kẻ thù của mình.
Đường Nguyệt thấy đôi bàn tay mình bắt đầu run rẩy, cô siết chặt tập hồ sơ đến mức nó nhăn nhúm lại. Cô ngước nhìn Thẩm Quân, mong chờ một lời phủ nhận, hoặc ít nhất là một cái nhìn giải thích. Nhưng Thẩm Quân chỉ lạnh lùng gật đầu, ra lệnh cho cô làm theo ý của "Tiểu Thi". Anh ta gọi tên cô ta một cách thân thiết, nhưng âm thanh ấy khi lọt vào tai Đường Nguyệt lại chua chát như nhấm phải trái đắng.
Sự hiện diện của Chung Tiểu Thi ở vị trí hôn thê là một cú hích tàn nhẫn vào niềm tin đang nhen nhóm của Đường Nguyệt. Nếu Thẩm Quân thực sự là Hướng Cẩn, tại sao anh có thể chấp nhận đính hôn với người phụ nữ từng đứng sau những âm mưu hèn hạ của gia tộc? Hay thực sự, một năm ở hải ngoại đã biến anh thành một con người khác, một kẻ chỉ biết đến quyền lực và sự báo thù, sẵn sàng giẫm nát trái tim cô để đạt được mục đích?
Chung Tiểu Thi không buông tha, cô ta cố tình nhắc lại những kỷ niệm về "người quá cố" Hướng Cẩn ngay trước mặt Thẩm Quân. Cô ta mỉa mai rằng Thẩm Quân thực sự có gương mặt rất giống người bạn cũ bạc mệnh của mình, và chính điều đó đã khiến cô ta cảm thấy định mệnh giữa hai người là không thể chối từ. Mỗi lời cô ta thốt ra như một mũi kim châm vào vết thương chưa kịp lành của Đường Nguyệt.
Khi Đường Nguyệt lùi bước định rời khỏi phòng, Chung Tiểu Thi bỗng gọi giật lại. Cô ta tháo chiếc nhẫn kim cương rực rỡ trên tay mình ra, yêu cầu Đường Nguyệt phải chỉnh lại kích thước vì nó "hơi rộng". Trong khoảnh khắc trao nhận, Chung Tiểu Thi khẽ ghé sát tai Đường Nguyệt, thì thầm một câu nói khiến cô đông cứng: "Cô tưởng cô lẻn vào đây là có thể tìm lại anh ấy sao? Thẩm Quân là của tôi, dù là linh hồn hay thể xác, cô mãi mãi chỉ là kẻ đứng ngoài lề mà thôi."
Đường Nguyệt bước ra khỏi phòng, cánh cửa khép lại ngăn cách tiếng cười lẳng lơ của Chung Tiểu Thi. Cô đứng dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo, cảm thấy chiếc nhẫn hồng ngọc trước ngực mình như đang bốc cháy. Cô nhận ra rằng, trận chiến này không còn là chuyện tìm kiếm một bóng ma, mà là một cuộc chiến giành lại người đàn ông đang dần đánh mất chính mình trong bóng tối của quyền lực và hận thù.