MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 14

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 14

747 từ · ~4 phút đọc

Buổi tiệc rượu tối nay được tổ chức tại một biệt thự cổ kính vùng ngoại ô Thượng Hải, nơi tụ họp của những ông lớn trong ngành bất động sản và kim hoàn. Đường Nguyệt buộc phải đi theo Thẩm Quân và Chung Tiểu Thi với vai trò người phục vụ riêng cho những yêu cầu về trang sức của họ. Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, Chung Tiểu Thi như một con công kiêu kỳ, liên tục khoe khoang về hôn sự sắp tới, trong khi Thẩm Quân vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên đến lạnh lùng.

Sự hãm hại đến vào lúc Đường Nguyệt mang một khay rượu vang đi ngang qua nhóm thiếu gia nhà giàu đang vây quanh Chung Tiểu Thi. Một gã công tử bột vốn có quan hệ thân thiết với nhà họ Chung đã bí mật đưa chân ra. Theo đà ngã, khay rượu trên tay Đường Nguyệt hất tung lên, chất lỏng đỏ sẫm như máu đổ ập xuống bộ váy dạ hội màu trắng tinh khôi trị giá hàng vạn tệ của Chung Tiểu Thi.

Tiếng thét chói tai của Chung Tiểu Thi vang lên, ngay lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ sảnh tiệc. Cô ta không bỏ lỡ cơ hội, vung tay tát mạnh vào mặt Đường Nguyệt, mắng nhiếc cô là kẻ bần hàn vụng về, là loại người thấp kém không đáng có mặt tại đây. Những kẻ xung quanh bắt đầu hùa vào, có kẻ còn cố tình hất thêm ly rượu vào người Đường Nguyệt để "trả đũa" cho tiểu thư họ Chung. Đường Nguyệt đứng giữa vòng vây, người ướt sũng, run rẩy và nhục nhã, đôi mắt cô vô thức nhìn về phía Thẩm Quân đang đứng cách đó không xa.

Giữa lúc gã công tử kia định vung tay đẩy ngã Đường Nguyệt xuống sàn để làm trò vui, một bàn tay to lớn đã chặn đứng cổ tay gã. Thẩm Quân xuất hiện, khí thế áp đảo khiến gã kia ngay lập tức lùi lại, lắp bắp không thành lời. Anh không nhìn Chung Tiểu Thi đang khóc lóc, cũng không nhìn đám đông đang xầm xì. Anh cởi chiếc áo vest đắt tiền của mình, thản nhiên khoác lên bờ vai đang run lên bần bật của Đường Nguyệt, che đi lớp áo mỏng manh đã bị ướt đẫm đến mức lộ ra làn da trắng tái.

Cả sảnh tiệc nín thở. Chung Tiểu Thi tái mặt vì kinh ngạc xen lẫn ghen tị. Những tưởng đó là một hành động cứu rỗi tình thâm, nhưng ngay khi Đường Nguyệt vừa ngước nhìn anh với đôi mắt ngập tràn hy vọng, Thẩm Quân đã cúi sát vào tai cô, giọng nói thấp đến mức chỉ đủ hai người nghe nhưng lại mang theo sức nặng của ngàn cân băng giá.

Anh gằn giọng, hỏi cô rằng rốt cuộc cô còn định làm nhục mặt anh đến bao giờ. Anh bảo anh cứu cô không phải vì thương hại, mà vì cô đang mặc chiếc thẻ nhân viên của Thẩm thị, và anh không cho phép cấp dưới của mình trông thảm hại như một con chuột cống trước mặt đối tác. Từng lời nói của anh như xát muối vào vết thương, anh gọi cô là "kẻ phiền phức rẻ tiền" và ra lệnh cho cô cút khỏi đây ngay lập tức trước khi anh thay đổi ý định và ném cô ra đường.

Thẩm Quân quay lưng lại, dịu dàng một cách giả tạo nắm lấy tay Chung Tiểu Thi để trấn an, hoàn toàn ngó lơ bóng dáng nhỏ bé đang lảo đảo rời khỏi biệt thự. Đường Nguyệt bước đi dưới cơn mưa phùn lạnh buốt, chiếc áo vest của anh vẫn còn vương mùi hương gỗ đàn hương nồng đậm bao bọc lấy cô, nhưng trái tim cô lại như vừa bị ném vào hầm băng.

Cô siết chặt vạt áo, môi run rẩy mỉm cười cay đắng. Anh có thể nói những lời tàn nhẫn nhất, nhưng chiếc áo vest này vẫn còn ấm nóng hơi người của anh. Thẩm Quân, nếu anh không quan tâm, tại sao anh lại phải ra mặt bảo vệ một kẻ mà anh cho là "rác rưởi" trước bao nhiêu người? Cô biết, lớp mặt nạ này của anh đang dần xuất hiện những vết nứt mà ngay cả chính anh cũng không thể kiểm soát được.