MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 15

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 15

811 từ · ~5 phút đọc

Đường Nguyệt trở về căn hộ nhỏ trong trạng thái kiệt quệ, nhưng hơi ấm từ chiếc áo vest của Thẩm Quân vẫn còn vương vấn trên da thịt, như một lời nhắc nhở không lời về sự hiện diện của anh. Cô treo chiếc áo lên, rồi chậm rãi tháo sợi dây chuyền có lồng chiếc nhẫn hồng ngọc ra khỏi cổ. Dưới ánh đèn bàn vàng vọt, viên đá màu máu ấy dường như đang đập nhịp theo một tần số bí ẩn, thôi thúc cô phải lật lại những gì Chung Tiểu Thi đã từng ám chỉ.

Cô nhớ lại lời của Thẩm Quân trong văn phòng về sự "tham vọng" và "những bóng ma". Nếu anh thực sự là Hướng Cẩn, tại sao anh lại để cô giữ chiếc nhẫn này lâu đến vậy mà không thu hồi? Đường Nguyệt lấy ra một chiếc kính lúp chuyên dụng của thợ kim hoàn. Cô tỉ mỉ quan sát lại dãy tọa độ và những con số siêu vi mà mình đã phát hiện trước đó. Lần này, cô nhận ra một chi tiết mà mình đã bỏ sót: Phần chân đế của viên hồng ngọc không phải được gắn chết vào ổ nhẫn, mà nó có một khe hở nhỏ li ti, chỉ có thể kích hoạt bằng một áp lực xoay ngược chiều kim đồng hồ.

Với bàn tay run rẩy, Đường Nguyệt thử xoay viên đá. Một tiếng "tách" nhẹ nhàng vang lên, viên hồng ngọc trồi lên, để lộ ra một phần trụ kim loại nhỏ xíu có cấu trúc răng cưa cực kỳ phức tạp. Đây không đơn thuần là một món trang sức, nó là một chiếc chìa khóa cơ học được chế tác bởi những nghệ nhân bậc thầy.

Đường Nguyệt chợt nhớ đến căn biệt thự cũ của nhà họ Hướng ở khu tô giới Pháp, nơi hiện đang bị niêm phong sau vụ tai nạn của Hướng Cẩn. Trong những câu chuyện rời rạc mà anh từng kể, Hướng Cẩn có nhắc đến một "kho tàng ký ức" của mẹ anh, nơi bà cất giữ những bằng chứng về sự mục nát của gia tộc. Cô nhận ra rằng, thứ mà tất cả mọi người – từ bà Hướng đến Chung Tiểu Thi và có lẽ cả Thẩm Quân – đang rình rập chính là những gì nằm sau cánh cửa két sắt mà chiếc nhẫn này mở ra.

Ngay trong đêm, Đường Nguyệt liều lĩnh đột nhập vào căn biệt thự cũ. Sự vắng lặng và mùi ẩm mốc của những đồ nội thất phủ vải trắng khiến cô rùng mình. Theo trí nhớ, cô tìm đến phòng làm việc cũ của Hướng Cẩn, phía sau bức tranh chân dung người mẹ quá cố của anh. Ở đó, một ổ khóa có hình dạng hoa hồng trùng khớp hoàn toàn với phần răng cưa của chiếc nhẫn đang chờ đợi.

Khi chiếc nhẫn được tra vào và xoay nhẹ, bức tường khẽ rung lên, một ngăn két sắt âm tường từ từ hé lộ. Bên trong không có vàng bạc hay đá quý, chỉ có một tập hồ sơ dày và một chiếc USB nhỏ. Đường Nguyệt run rẩy mở trang đầu tiên. Đó là những bản hợp đồng chuyển nhượng tài sản bất hợp pháp, những bằng chứng về việc cha của Hướng Cẩn đã bức tử vợ mình để chiếm đoạt quyền thừa kế, và cả kế hoạch loại bỏ chính đứa con trai duy nhất khi anh bắt đầu tìm ra sự thật.

Đặc biệt, trong tập hồ sơ có một bức ảnh chụp Thẩm Quân tại một bệnh viện tư nhân ở Singapore, ngày chụp là đúng một tuần sau vụ tai nạn giao thông ở Thượng Hải. Trong ảnh, người đàn ông đang nằm trên giường bệnh với gương mặt băng bó kín mít, nhưng trên ngực anh là hình xăm một nhánh linh lan nhỏ – hình xăm mà Hướng Cẩn đã bí mật xăm vào ngày kỷ niệm của hai người.

Đường Nguyệt bàng hoàng ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh thực sự còn sống, nhưng anh không phải trở về để yêu cô, anh trở về để trở thành một con quỷ báo thù, dùng chính mạng sống và tình cảm của mình làm mồi nhử để kéo sập đế chế nhà họ Hướng. Và cô, người nắm giữ chiếc chìa khóa này, chính là lá bài cuối cùng mà anh cần để hoàn tất ván cờ sinh tử.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên từ phía hành lang tối đen của căn biệt thự. Một bóng đen cao lớn đổ dài lên bức tường. Thẩm Quân đứng đó, tựa lưng vào cửa, ánh mắt anh nhìn xoáy vào chiếc nhẫn hồng ngọc trên tay cô, môi nở một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương.