MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 3

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 3

830 từ · ~5 phút đọc

Thời gian là một liều thuốc, nhưng với Đường Nguyệt, nó lại là loại độc dược ngấm dần vào từng thớ thịt. Một năm trôi qua kể từ đêm Thượng Hải chìm trong khói lửa và nước mắt, thành phố vẫn vận hành với nhịp điệu hối hả của nó, chỉ có thế giới của cô là vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi hai đầy giông bão.

Đường Nguyệt sống trong một căn hộ nhỏ nằm sâu trong con ngõ cũ ở quận Tĩnh An. Căn phòng luôn chìm trong bóng tối dù là giữa ban ngày, bởi cô sợ ánh nắng rực rỡ sẽ làm mờ đi những ký ức mà cô đang cố sức bảo tồn. Cô sống một cuộc đời tối giản đến mức cực đoan, lầm lũi đi làm tại một xưởng thiết kế trang sức thủ công rồi lại lầm lũi trở về, không bạn bè, không giao tiếp. Đồng nghiệp gọi cô là "người đàn bà mộng du", vì ánh mắt cô luôn trống rỗng, vô định như thể hồn phách đã theo ai đó đi về phía bên kia thế giới.

Thói quen duy nhất giữ cho Đường Nguyệt còn chút hơi ấm của sự sống chính là chiếc nhẫn vàng gắn viên hồng ngọc. Đó là thứ duy nhất của Hướng Cẩn còn sót lại bên cô, một di vật mà bà Hướng trong cơn giận dữ đã quên không đòi lại. Mỗi đêm, cô thường ngồi bó gối bên cửa sổ, xoay nhẹ chiếc nhẫn trên đầu ngón tay. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, viên hồng ngọc tỏa ra thứ ánh sáng đỏ sẫm như máu, u uất và bí ẩn.

Đường Nguyệt thường xuyên lẩm bẩm một mình trong bóng tối, kể cho chiếc nhẫn nghe về những chuyện vặt vãnh trong ngày, về việc cô đã nhìn thấy một người có bóng lưng giống anh trên phố, hay về việc cô lại mơ thấy anh đứng bên bờ sông Hoàng Phố chờ mình. Cô bám víu lấy kỷ vật này như một người đuối nước bám lấy cọng rơm cuối cùng. Có đôi lần, cô định mang chiếc nhẫn đi giám định vì những chi tiết chạm khắc kỳ lạ bên trong lòng nhẫn, nhưng rồi lại thôi. Cô sợ rằng nếu hiểu quá rõ về nó, chút sợi dây liên kết tâm linh giữa cô và Hướng Cẩn cũng sẽ biến mất.

Sức khỏe của Đường Nguyệt ngày càng giảm sút, gương mặt thanh tú giờ đây chỉ còn lại đôi gò má nhô cao và làn da tái nhợt. Cô không còn khóc nữa, vì nước mắt đã cạn khô từ một năm trước, chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, bền bỉ tàn phá cô từ bên trong. Cô bắt đầu xuất hiện những ảo giác, đôi khi cô nghe thấy tiếng mở cửa lạch cạch, tiếng bước chân quen thuộc nện xuống sàn gỗ, và cả mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí. Mỗi lần như vậy, cô lại giật mình tỉnh giấc, để rồi chỉ thấy bóng tối tịch mịch và chiếc nhẫn hồng ngọc lạnh lẽo trên bàn tay.

Sự bám víu này không chỉ là tình yêu, mà còn là sự chuộc lỗi. Đường Nguyệt tự giam cầm mình trong nhà tù của sự hối hận, tin rằng chỉ cần cô đau khổ đủ nhiều, linh hồn của Hướng Cẩn ở nơi nào đó sẽ cảm thấy thanh thản hơn. Cô không hề biết rằng, chính chiếc nhẫn hồng ngọc mà cô nâng niu mỗi đêm lại là khởi nguồn cho những sóng gió sắp sửa ập đến, và cũng là lý do khiến những kẻ ẩn mình trong bóng tối bắt đầu chú ý đến sự tồn tại của cô.

Vào đúng ngày giỗ đầu của anh, khi Đường Nguyệt đang chuẩn bị một nhành cúc trắng để ra nghĩa trang, một phong bì không đề tên người gửi đã được nhét qua khe cửa. Bên trong không có thư từ, chỉ có một tấm ảnh chụp từ phía sau lưng của một người đàn ông đang đứng trước mộ của Hướng Cẩn. Người đó mặc vest đen, dáng người cao lớn, vai rộng, và quan trọng nhất là trên cổ tay trái có đeo một chiếc đồng hồ cũ mà Đường Nguyệt nhận ra ngay lập tức. Đó là chiếc đồng hồ mà cô đã tặng Hướng Cẩn vào ngày kỷ niệm hai năm yêu nhau.

Trái tim vốn đã nguội lạnh của Đường Nguyệt bỗng chốc đập mạnh đến mức đau đớn. Cô siết chặt chiếc nhẫn hồng ngọc trong lòng bàn tay, cảm nhận cạnh sắc của viên đá khía vào da thịt. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến cô bừng tỉnh khỏi cơn mộng du kéo dài suốt mười hai tháng qua. Nếu Hướng Cẩn thực sự đã mất, thì ai là kẻ đang mang món quà của cô đứng trước nấm mồ xanh cỏ?