MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 4

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 4

837 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh mịch của căn hộ, kéo Đường Nguyệt ra khỏi sự bàng hoàng về tấm ảnh lạ. Cô mở cửa, đón chờ cô không phải là một người giao hàng hay một người hàng xóm quen thuộc, mà là một cô gái với diện mạo vô cùng sắc sảo, diện trên mình bộ đồ hiệu đắt tiền vốn không hề ăn nhập với khu chung cư cũ kỹ này.

Chung Tiểu Thi. Đường Nguyệt nhận ra gương mặt này ngay lập tức. Đây là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Chung thị, người từng có hôn ước trên danh nghĩa với Hướng Cẩn trước khi anh công khai tình cảm với cô. Một năm không gặp, Chung Tiểu Thi vẫn giữ vẻ kiêu kỳ đó, nhưng sâu trong ánh mắt lại hiện lên một tia chế giễu lạnh lùng. Không đợi chủ nhà mời, cô ta tự nhiên bước vào phòng, dùng gót giày cao gót nhọn hoắt gõ xuống mặt sàn gỗ như một sự khẳng định uy quyền.

Ánh mắt Chung Tiểu Thi quét một lượt qua căn phòng tối tăm, rồi dừng lại ở chiếc nhẫn hồng ngọc đang được Đường Nguyệt siết chặt trên tay. Một nụ cười đầy ẩn ý nở trên môi cô ta. Cô ta thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa bạc màu, tháo kính mát ra và nhìn thẳng vào gương mặt hốc hác của Đường Nguyệt. Không có những lời hỏi thăm hay chào hỏi, Chung Tiểu Thi trực tiếp ném lên bàn một xấp tài liệu mỏng, hành động dứt khoát như một nhát dao chém đứt bầu không khí im lặng.

Giọng nói của Chung Tiểu Thi vang lên, trong trẻo nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn không che giấu. Cô ta nói rằng thấy Đường Nguyệt sống như một bóng ma suốt một năm qua khiến cô ta cảm thấy thật nực cười. Cô ta mỉa mai sự chung thủy của Đường Nguyệt, gọi đó là một sự lãng phí vô ích cho một vở kịch mà cô chỉ là một khán giả bị bịt mắt. Đường Nguyệt run rẩy hỏi cô ta đến đây để làm gì, và tấm ảnh trong phong bì có ý nghĩa thế nào.

Chung Tiểu Thi nhếch môi, mỗi lời thốt ra đều như sấm sét giữa trời quang. Cô ta khẳng định một cách chắc nịch rằng Hướng Cẩn chưa chết, và cái gọi là vụ tai nạn giao thông kinh hoàng năm đó thực chất chỉ là một kế hoạch hoàn hảo để anh thoát xác. Cô ta chỉ tay vào xấp tài liệu trên bàn, bên trong là bản sao của những chứng từ chuyển đổi tài sản ngầm và một bản báo cáo xét nghiệm DNA bị làm giả tại nhà tang lễ năm xưa. Chung Tiểu Thi nhìn xoáy vào đôi mắt đang giãn ra vì kinh hãi của Đường Nguyệt, bồi thêm một đòn chí mạng rằng người nằm trong cỗ quan tài trắng ngày ấy thực chất chỉ là một kẻ thế thân vô danh.

Đường Nguyệt thấy tai mình lùng bùng, chân tay rụng rời đến mức phải bám vào mép bàn để không ngã khuỵu. Cô lắp bắp hỏi tại sao anh phải làm thế, tại sao anh lại để cô phải chịu đựng sự dằn vặt suốt một năm dài như địa ngục. Chung Tiểu Thi đứng dậy, tiến sát lại gần Đường Nguyệt, ghé sát vào tai cô thì thầm bằng một giọng điệu đầy lừa mị. Cô ta nói rằng Hướng Cẩn không hề yêu cô như cô tưởng, rằng cô chỉ là cái cớ hoàn hảo để anh đánh lạc hướng sự chú ý của nhà họ Hướng trong khi anh bí mật gây dựng đế chế riêng ở hải ngoại. Cô ta cười nhạt, bảo rằng Đường Nguyệt mới chính là kẻ bị lừa dối thảm hại nhất trong cuộc chơi này.

Khi Chung Tiểu Thi rời đi, tiếng gót giày xa dần ngoài hành lang, Đường Nguyệt đổ sụp xuống sàn nhà. Tấm ảnh người đàn ông đeo chiếc đồng hồ cũ rơi xuống cạnh chân cô. Nếu những lời của Chung Tiểu Thi là thật, vậy thì người đàn ông cô yêu nhất đời đã đứng nhìn cô đau khổ từ trong bóng tối suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày qua. Sự tội lỗi bấy lâu nay bỗng chốc biến thành một nỗi căm phẫn âm ỉ. Cô nhìn viên hồng ngọc trên tay, giờ đây nó không còn là hơi ấm của người quá cố, mà là một mật mã dẫn đến một sự thật đang bị che giấu dưới lớp tro tàn của quá khứ.

Đường Nguyệt gượng dậy, đôi mắt mệt mỏi bỗng lóe lên một tia sáng sắc lạnh. Nếu anh thực sự còn sống, cô nhất định phải tìm thấy anh, không phải để nối lại tình xưa, mà để hỏi cho rõ: Tại sao anh có thể tàn nhẫn đến thế?