Trong thế giới của Đường Nguyệt, thời gian không được đo bằng tháng năm mà bằng những vết sẹo. Sau khi phát hiện ra sự bất thường về nhóm máu trong hồ sơ bệnh án, cô bắt đầu xâu chuỗi lại những sự việc kỳ lạ mà bấy lâu nay cô vốn dĩ cho là ảo giác do mình quá đau buồn. Đó là những món quà không tên, luôn xuất hiện đều đặn tại bậu cửa sổ vào mỗi ngày giỗ của Hướng Cẩn, hoặc vào những dịp mà chỉ riêng hai người mới biết.
Lần đầu tiên là vào đúng một năm trước, khi cô trở về từ nghĩa trang với tâm hồn nát tan. Một hộp gỗ nhỏ bọc nhung đen nằm lặng lẽ trên kệ giày. Bên trong không có thư từ, chỉ có một nhành hoa linh lan bằng lụa được chế tác tinh xảo. Đường Nguyệt từng kể với Hướng Cẩn rằng cô yêu linh lan vì nó tượng trưng cho sự trở về của hạnh phúc, nhưng loài hoa này rất khó tìm thấy ở Thượng Hải vào mùa thu. Khi đó, cô chỉ nghĩ là một người bạn cũ nào đó thương hại mà gửi tặng.
Nhưng món quà thứ hai mới thực sự khiến cô run rẩy. Đó là vào ngày sinh nhật của cô, một tháng sau đó. Một hộp bánh quy trà xanh từ một tiệm bánh thủ công nhỏ nằm sâu trong hẻm vắng ở Tô Châu. Đó là tiệm bánh mà Hướng Cẩn từng lái xe đưa cô đi ròng rã ba tiếng đồng hồ chỉ để mua cho cô một hộp bánh nóng hổi khi cô còn là sinh viên. Tiệm bánh đó không có dịch vụ giao hàng, càng không nổi tiếng đến mức người lạ có thể biết để mua tặng.
Giờ đây, khi ngồi giữa những món đồ kỳ lạ đó, Đường Nguyệt nhận ra một sự thật lạnh lẽo. Những món quà này không phải là sự an ủi, mà là một sự giám sát. Kẻ gửi quà biết rõ khẩu vị của cô, biết rõ thói quen của cô, và dường như đang đứng ở một góc khuất nào đó để quan sát phản ứng của cô mỗi khi nhận được chúng.
Đường Nguyệt lật giở lại những chiếc hộp, cố gắng tìm kiếm một dấu vân tay hay một sợi tóc, nhưng tất cả đều sạch sẽ một cách cực đoan. Cô chợt nhớ lại món quà gần nhất nhận được cách đây vài ngày: một lọ tinh dầu mùi gỗ đàn hương. Đây chính là mùi hương đặc trưng trên cơ thể Hướng Cẩn, thứ mùi mà cô đã lùng sục khắp các trung tâm thương mại ở Thượng Hải nhưng không bao giờ tìm được loại tương tự.
Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ và nhìn xuống con phố nhỏ phía dưới. Ánh đèn đường nhập nhoạng che khuất những bóng người đi lại. Một cảm giác bị rình rập khiến da gà cô nổi lên. Nếu Hướng Cẩn còn sống, tại sao anh lại chọn cách xuất hiện như một bóng ma? Tại sao anh lại gửi cho cô những thứ gợi nhắc về quá khứ nhưng lại để cô sống trong sự dằn vặt của tội lỗi?
Sự quan tâm âm thầm này, đối với Đường Nguyệt bây giờ, không khác gì một sự tra tấn tâm lý đầy biến thái. Anh đang thưởng thức nỗi đau của cô, hay anh đang đợi chờ một thời điểm thích hợp để lộ diện?
Đường Nguyệt cầm lấy lọ tinh dầu gỗ đàn hương, dứt khoát ném nó vào thùng rác. Cô không muốn làm một con búp bê trong tủ kính để anh ngắm nhìn và ban phát sự thương hại nữa. Cô cần một cuộc đối đầu thực sự. Và cơ hội đó cuối cùng cũng đến khi công ty thiết kế trang sức nơi cô làm việc thông báo về một buổi tiệc tối quan trọng để đón tiếp một nhà đầu tư lớn vừa trở về từ nước ngoài.
Trong danh sách khách mời mà cô tình cờ nhìn thấy trên bàn giám đốc, có một cái tên được viết bằng mực đỏ trang trọng: Thẩm Quân. Theo lời đồn đại, người này có một sở thích kỳ lạ là sưu tầm các loại đá quý có liên quan đến gia tộc họ Hướng.
Đường Nguyệt siết chặt chiếc nhẫn hồng ngọc trong lòng bàn tay. Cô biết, buổi tiệc tối nay chính là nơi cô sẽ tìm thấy câu trả lời cho tất cả những món quà "ma quỷ" này.