Khách sạn Ritz-Carlton tối nay khoác lên mình vẻ xa hoa lộng lẫy thường thấy của giới thượng lưu Thượng Hải. Tiếng nhạc cổ điển dìu dặt quyện trong mùi rượu vang đắt tiền và hương nước hoa nồng nàn. Đường Nguyệt đứng ở một góc khuất gần ban công, chiếc váy lụa màu xanh rêu đơn giản khiến cô trông lạc lõng giữa những bộ cánh đính kim cương lấp lánh. Cô không đến đây để tìm kiếm cơ hội thăng tiến, cô đến đây để tìm một người.
Tiếng xì xào bắt đầu lan rộng từ phía sảnh chính. Đám đông tự động dạt ra hai bên, nhường lối cho một người đàn ông vừa xuất hiện. Giám đốc xưởng thiết kế của Đường Nguyệt vội vã chỉnh lại cà vạt, gương mặt hiện rõ vẻ khép nép chưa từng thấy. Ông ta thì thầm vào tai thư ký rằng nhân vật chính đã đến, người nắm giữ huyết mạch của dự án tái cấu trúc ngành kim hoàn thành phố: Thẩm Quân.
Đường Nguyệt xoay người lại, ly rượu trên tay cô bỗng chốc nghiêng lệch, chất lỏng màu đỏ sẫm sóng sánh suýt tràn ra ngoài.
Người đàn ông đang bước đi giữa những lời tung hô kia mang một dáng vẻ cao ngạo và lạnh lùng đến nghẹt thở. Anh ta mặc bộ vest ba mảnh màu xám khói được cắt may thủ công tinh xảo, mỗi bước chân đều toát lên phong thái của một kẻ nắm quyền lực tuyệt đối trong tay. Nhưng điều khiến hơi thở của Đường Nguyệt hoàn toàn đình trệ chính là gương mặt ấy.
Vẫn là sống mũi cao thẳng như tạc, vẫn là đôi mắt phượng hẹp dài với ánh nhìn sắc sảo, và cả cái nhếch môi đầy vẻ ngạo mạn. Thẩm Quân giống Hướng Cẩn đến chín mươi phần trăm, một sự giống nhau đến mức tàn nhẫn. Chỉ có mười phần trăm khác biệt nằm ở khí chất. Nếu Hướng Cẩn của năm xưa là ánh trăng đêm hạ dịu dàng và ấm áp, thì Thẩm Quân lại là một tảng băng trôi giữa đại dương, cô độc, sắc lẹm và tràn đầy sự nguy hiểm.
Đường Nguyệt thấy đôi chân mình như tự có ý nghĩ riêng, cô băng qua đám đông, bất chấp những cái nhìn khó hiểu của đồng nghiệp. Cô tiến về phía anh ta, trái tim đập mạnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thình thịch bên tai. Khi khoảng cách chỉ còn vài bước chân, cô run rẩy thốt ra cái tên đã bị chôn vùi dưới nấm mồ suốt một năm qua: "Hướng Cẩn?"
Người đàn ông dừng bước. Anh ta thong thả xoay người lại, ánh mắt bình thản quét qua gương mặt hốc hác của Đường Nguyệt. Không có một tia rung động, không có một sự ngạc nhiên nào hiện lên. Anh ta nhìn cô như nhìn một kẻ lạ mặt vô danh đang làm gián đoạn cuộc trò chuyện quan trọng của mình.
Thẩm Quân khẽ nhướng mày, giọng nói vang lên trầm ấm nhưng lại lạnh buốt như sương muối phương Bắc. Anh ta không thừa nhận, cũng không phủ nhận, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô rồi quay sang hỏi người quản lý bên cạnh bằng một tông giọng hờ hững rằng đây là nhân viên của quý công ty sao.
Sự lạnh nhạt ấy giống như một cái tát trời giáng vào thực tại của Đường Nguyệt. Cô đứng sững lại, bàn tay đang định chạm vào tay áo anh ta bỗng khựng lại giữa không trung. Người đàn ông này có diện mạo của người cô yêu, nhưng ánh mắt ấy lại xa lạ đến mức khiến cô rùng mình. Anh ta lướt qua cô như lướt qua một làn khói mỏng, để lại mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc thoang thoảng trong không gian, thứ mùi hương mà cô đã ném vào thùng rác sáng nay nhưng giờ đây lại hiện hữu một cách đầy trêu ngươi.
Đường Nguyệt nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Thẩm Quân đang tiến về phía bàn chủ tọa. Cô nhận ra rằng, dù anh ta có phải là Hướng Cẩn hay không, thì người đàn ông này đã không còn là người từng nắm tay cô thề nguyện dưới ánh trăng năm ấy. Một trò chơi trốn tìm mới đã chính thức bắt đầu, và lần này, đối phương không hề có ý định nương tay với cô.