MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm ẤyChương 8

Dưới Ánh Trăng Đầu Hạ Năm Ấy

Chương 8

722 từ · ~4 phút đọc

Bữa tiệc vẫn tiếp diễn với những tiếng cười nói giả tạo, nhưng đối với Đường Nguyệt, không gian xung quanh dường như đã bị rút cạn dưỡng khí. Cô đứng chôn chân tại chỗ, nhìn Thẩm Quân đang thản nhiên nhận những lời tán tụng từ các đối tác. Sự thờ ơ của anh ta không phải là vẻ lúng túng của một kẻ đang che giấu thân phận, mà là sự lãnh đạm tuyệt đối của một người chưa từng có sự hiện diện của cô trong đời.

Không cam tâm, Đường Nguyệt một lần nữa tiến về phía bàn chủ tọa khi Thẩm Quân vừa đặt ly rượu xuống. Cô đứng chắn trước mặt anh, hơi thở dồn dập, đôi mắt long lanh nước nhìn xoáy vào người đàn ông đang ngồi đó. Cô muốn tìm kiếm một tia dao động, một chút ấm áp quen thuộc nơi đáy mắt anh, nhưng tất cả những gì cô nhận được chỉ là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ.

Thẩm Quân tựa lưng vào ghế, khẽ nghiêng đầu nhìn cô. Anh ta không đứng dậy, chỉ hờ hững ra hiệu cho người trợ lý đứng bên cạnh ngừng nói. Ánh mắt anh ta dừng lại trên khuôn mặt Đường Nguyệt chưa đầy một giây, rồi chuyển sang chiếc thẻ nhân viên treo trước ngực cô như thể để xác nhận một thông tin vô nghĩa.

Giọng nói của anh ta vang lên, đều đều và lạnh lùng như tiếng kim loại va vào nhau. Anh ta gọi cô là "Đường tiểu thư", một cách xưng hô xa cách và khách sáo đến mức tàn nhẫn. Anh ta hỏi cô rằng liệu có phải các nhân viên thiết kế của xưởng đều có thói quen chặn đường khách hàng để bày tỏ sự ngưỡng mộ quá mức như thế này không. Từng lời nói của anh ta như những nhát dao mỏng, lướt nhẹ nhưng cắt sâu vào lòng tự trọng vốn đã vụn vỡ của Đường Nguyệt.

Giám đốc xưởng thiết kế hớt hải chạy đến, mồ hôi vã ra trên trán, vội vàng xin lỗi Thẩm Quân và kéo tay Đường Nguyệt định lôi đi. Nhưng cô vẫn đứng yên đó, giọng run rẩy hỏi anh ta rằng chiếc đồng hồ cũ trên tay anh ta từ đâu mà có. Thẩm Quân khẽ liếc nhìn cổ tay mình, nơi chiếc đồng hồ với vết xước nhỏ ở mặt kính đang lặng lẽ đếm nhịp. Anh ta không hề lúng túng, chỉ khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. Anh ta trả lời rằng một món đồ cũ kỹ không đáng giá thì có gì quan trọng, và khuyên "Đường tiểu thư" nên dành thời gian lo cho bản vẽ của mình thay vì tò mò về đồ vật cá nhân của người khác.

Ánh nhìn của anh ta lúc đó sắc lẹm như một lời cảnh báo ngầm. Nó không phải là ánh mắt của người tình, mà là ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn một con mồi phiền phức. Thẩm Quân đứng dậy, chỉnh lại vạt áo vest phẳng phiu, lướt ngang qua người Đường Nguyệt mà không thèm ngoái đầu lại. Một lần nữa, mùi hương gỗ đàn hương lại xộc vào cánh mũi cô, nồng nàn và chân thực đến mức khiến cô muốn phát điên.

Đường Nguyệt đứng lặng giữa sảnh tiệc, bị bỏ lại phía sau như một trò hề trước mặt bao nhiêu người. Cô nhận ra rằng, dù người đàn ông này có là Hướng Cẩn đi chăng nữa, thì sự tàn nhẫn của anh ta lúc này còn đau đớn hơn cả cái chết của anh một năm trước. Anh ta không chỉ giả chết, mà anh ta còn đang muốn giết chết linh hồn cô một lần nữa bằng sự lãng quên chủ đích.

Cô siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay đau nhói. Nếu anh ta muốn đóng kịch, cô sẽ đi theo đến cùng. Nếu anh ta đã trở thành Thẩm Quân, vậy thì cô sẽ dùng tư cách của một nhà thiết kế để bước vào thế giới mới của anh ta, bóc trần lớp mặt nạ hào nhoáng đó để tìm lại sự thật đằng sau vụ tai nạn năm nào.