MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Tàn, Anh Vẫn Tìm Thấy EmChương 1

Dưới Ánh Trăng Tàn, Anh Vẫn Tìm Thấy Em

Chương 1

568 từ · ~3 phút đọc

Ánh đèn chùm pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn InterContinental tỏa ra những tia sáng lộng lẫy nhưng lại khiến An Diệc cảm thấy hoa mắt. Hôm nay là lễ kỷ niệm ba mươi năm thành lập trường trung học trọng điểm thành phố, nơi từng chứng kiến những năm tháng thanh xuân rực rỡ và cũng là nơi khởi đầu cho những vết thương chưa bao giờ thực sự khép miệng của cô. An Diệc siết chặt chiếc ly champagne trong tay, cố gắng điều chỉnh nhịp thở dưới lớp váy dạ hội lụa màu xanh rêu ôm sát cơ thể. Cô vốn không muốn đến, nhưng với tư cách là phu nhân của bác sĩ trưởng khoa Trần Hoán, cô không thể từ chối những buổi xã giao mang tính bộ mặt như thế này.

Không gian xung quanh tràn ngập tiếng cười nói và mùi nước hoa đắt tiền, cho đến khi một sự im lặng đột ngột bao trùm lấy khu vực cửa chính. Đám đông tự động dạt sang hai bên, nhường lối cho một người đàn ông vừa xuất hiện. An Diệc cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, hơi lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Đó là Thẩm Ngôn.

Mười năm không gặp, người thiếu niên gầy gò với ánh mắt u uất năm nào giờ đây đã trở thành một người đàn ông quyền lực, khoác trên mình bộ âu phục thủ công đen tuyền phẳng phiu. Anh đứng đó, giữa những lời tán dương và những ánh mắt ngưỡng mộ, tỏa ra thứ khí chất của một kẻ nằm ở đỉnh cao kim tự tháp. Thẩm Ngôn không vội vàng bước đi, anh đứng lại giữa sảnh, chậm rãi đảo mắt nhìn quanh như một vị vua đang kiểm tra lãnh địa của mình. Và rồi, ánh mắt ấy dừng lại đúng vị trí của An Diệc.

Cái nhìn của Thẩm Ngôn lạnh lẽo như băng tuyết mùa đông ở phương Bắc, không có lấy một chút ấm áp của tình cũ, nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh cô như bị rút cạn. An Diệc cảm giác như mình đang bị một loài thú săn mồi nguy hiểm nhắm trúng, hơi thở trở nên khó khăn. Anh không tiến lại gần, cũng không mỉm cười, chỉ lặng lẽ dùng đôi mắt sâu hoắm ấy đóng đinh cô tại chỗ. Sự hiện diện của anh như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng, dù cô có cố gắng xây dựng một cuộc sống hôn nhân hoàn hảo và bình lặng đến đâu, thì bóng ma của quá khứ vẫn có thể dễ dàng xé nát tất cả chỉ bằng một cái nhìn.

Trần Hoán lúc này từ phía sau bước tới, đặt tay lên eo An Diệc và mỉm cười tự hào giới thiệu với đồng nghiệp về người vợ xinh đẹp của mình. Anh không hề hay biết rằng, ngay giây phút bàn tay anh chạm vào người cô, ánh mắt của Thẩm Ngôn ở phía xa chợt tối sầm lại, trở nên sắc lẹm và nguy hiểm như lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ. An Diệc run rẩy né tránh tầm mắt của Thẩm Ngôn, nhưng cô biết rất rõ, trò chơi trốn tìm này đã chính thức kết thúc vào khoảnh khắc anh quay trở về.