Ánh bình minh le lói nơi đường chân trời, len lỏi qua những kẽ hở của rèm cửa văn phòng, rọi lên những mảnh vỡ của một đêm hoang lạc đầy tội lỗi. An Diệc ngồi bất động trên chiếc sofa da đắt tiền, khoác tạm chiếc áo sơ mi trắng của Thẩm Ngôn, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không trước mặt. Cơ thể cô rã rời, những dấu vết xanh tím rải rác trên làn da trắng ngần như những cánh hoa tàn héo sau một trận bão lớn. Thẩm Ngôn đã vào phòng tắm riêng, để lại một không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách vọng lại.
Lúc này, trong lòng An Diệc là một mớ hỗn độn của những cảm xúc trái chiều đang giày xéo tâm can. Cô cảm thấy sợ hãi, một nỗi sợ thấm sâu vào tận xương tủy trước bản tính bạo liệt và sự chiếm hữu đến mức bệnh hoạn của người đàn ông ấy. Thẩm Ngôn không còn là chàng trai ấm áp của mười năm trước; anh là một con quỷ dữ sẵn sàng nghiền nát cô để thỏa mãn cơn khát hận thù và yêu thương vặn vẹo. Thế nhưng, đằng sau nỗi sợ hãi ấy, một sự thật kinh khủng khác bắt đầu trỗi dậy, khiến An Diệc cảm thấy khinh bỉ chính bản thân mình: cô nhận ra mình vừa khao khát sự cuồng nhiệt đó.
Ba năm sống bên cạnh Trần Hoán, cô như một bông hoa bị bỏ quên trong lồng kính, xinh đẹp nhưng héo hon vì sự thờ ơ và lạnh nhạt. Những nụ hôn hững hờ, những cuộc ân ái như trả bài của người chồng bác sĩ chưa bao giờ khiến dòng máu trong người cô sôi sục. Ngược lại, sự thô bạo của Thẩm Ngôn, những cái chạm tay như muốn thiêu cháy da thịt và cả những lời nhục nhã anh rót vào tai lại đánh thức một bản năng nguyên thủy vốn đã ngủ yên bấy lâu. Cô ghê tởm sự phản bội, nhưng cơ thể cô lại phản ứng một cách thành thật trước những kích thích điên cuồng mà anh mang lại.
Cảm giác được chiếm hữu tuyệt đối, được là tâm điểm duy nhất trong đôi mắt rực lửa của một người đàn ông – dù là dưới hình thức cưỡng đoạt – lại mang đến cho An Diệc một loại khoái cảm đầy tội lỗi. Cô nhận ra mình đang lún sâu vào một vũng lầy mà ở đó, ranh giới giữa nỗi đau và sự thỏa mãn đã hoàn toàn bị xóa nhòa. Sự cuồng nhiệt của Thẩm Ngôn giống như một liều thuốc độc bọc đường, dù biết sẽ chết, nhưng cô lại không thể cưỡng lại vị ngọt chết người ấy.
Thẩm Ngôn bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn ướt nước và thân hình bán khỏa thân lộ ra những khối cơ bắp rắn chắc. Anh tiến lại gần, nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn vào sự tàn tạ của mình trong gương. Anh mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ đã giành chiến thắng trong việc khuất phục con mồi. An Diệc run rẩy, cô thấy mình trong gương – một người đàn bà ngoại tình với ánh mắt đầy dục vọng chưa kịp tan biến. Khoảnh khắc ấy, cô hiểu rằng mình không còn đường lui. Sự dằn vặt về đạo đức giờ đây đã thất bại trước sự khao khát vặn vẹo dành cho người đàn ông đang đứng trước mặt. Cô vừa sợ anh sẽ hủy hoại mình, nhưng lại càng sợ anh sẽ buông tay để cô trở về với cuộc hôn nhân chết chóc kia.