Ánh sáng mờ ảo từ những tòa cao ốc vọng vào phòng làm việc qua lớp kính sát đất, loang lổ trên mặt sàn như những vết sẹo của bóng đêm. Không gian rộng lớn của văn phòng chủ tịch lúc này nồng nặc mùi da thuộc, mùi đàn hương bị xáo trộn bởi hơi thở dồn dập và tiếng vải vóc ma sát. Thẩm Ngôn giống như một con thú săn mồi đã nhẫn nhịn suốt mười năm, giờ đây khi con mồi đã nằm gọn dưới thân, anh bắt đầu phô diễn tất cả sự bạo liệt và điên cuồng của mình.
An Diệc bị ép nằm sấp trên mặt bàn làm việc lạnh lẽo, đôi tay vẫn bị trói chặt bởi chiếc cà vạt lụa. Sự tương phản giữa mặt bàn gỗ cứng nhắc và làn da trần trụi của cô tạo nên một cảm giác kích thích đầy sỉ nhục. Thẩm Ngôn cúi thấp người, lồng ngực rắn chắc áp sát vào lưng cô, bàn tay thô bạo lướt dọc theo sống lưng mảnh dẻ. Anh dừng lại ở những nơi mà anh cho rằng Trần Hoán có thể đã từng chạm vào, rồi dùng răng cắn mạnh lên đó như muốn đánh dấu lãnh thổ. Anh gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói khàn đặc và chứa đầy sự thù hận, yêu cầu cô nói cho anh biết gã bác sĩ kia đã chạm vào cô ở đâu, đã hôn cô như thế nào.
Mỗi khi An Diệc nức nở định lên tiếng phản kháng, Thẩm Ngôn lại dùng sự xâm nhập mạnh mẽ để nhấn chìm tiếng kêu của cô. Những va chạm xác thịt diễn ra một cách thô bạo và dồn dập, không có một chút dịu dàng nào của tình nhân mà chỉ có sự cưỡng đoạt của một kẻ thống trị. Anh muốn xóa sạch hơi ấm của người đàn ông khác, muốn dùng sự hiện diện đầy tính bạo liệt của mình để ghi đè lên mọi ký ức trong cơ thể cô. Thẩm Ngôn xoay người cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt vẩn đục dục vọng của anh dưới ánh sáng lờ mờ. Anh chiếm hữu cô với một nhịp độ điên cuồng, từng đợt sóng hoan lạc mang theo sự đau đớn khiến đầu óc An Diệc trở nên trống rỗng.
Trong cơn mê loạn, An Diệc thấy mình bị nhấc bổng lên, ép sát vào lớp kính lạnh buốt. Phía sau lưng cô là vực thẳm của thành phố về đêm, phía trước mặt là sự áp chế rực lửa của Thẩm Ngôn. Sự bạo liệt của anh tăng dần theo mỗi tiếng rên rỉ yếu ớt của cô. Anh không cho phép cô nhắm mắt, bắt cô phải nhìn rõ người đang khiến cô đạt đến đỉnh điểm của sự nhục nhã và khoái cảm là ai. Từng tấc da thịt, từng tế bào trên cơ thể An Diệc đều bị tàn phá bởi sự chiếm hữu bệnh hoạn này. Thẩm Ngôn giống như muốn dùng cuộc hoan lạc này để đóng đinh linh hồn cô vào chính anh, biến cô thành một món đồ chơi chỉ được phép mang hơi thở của một mình chủ nhân duy nhất.
Khi trận bão tình cuối cùng cũng tạm lắng xuống, Thẩm Ngôn vẫn không buông tha cho cô. Anh ôm chặt lấy thân hình rệu rã của An Diệc, bàn tay vẫn không ngừng xoa nắn lên những vết bầm tím mà chính anh vừa tạo ra. Anh thì thầm vào tai cô, âm thanh lạnh lẽo như từ cõi chết trở về, rằng bắt đầu từ hôm nay, mỗi một lỗ chân lông trên người cô đều phải ghi nhớ mùi vị của anh. Sự chiếm hữu dày đặc và điên cuồng trong đêm nay chính là thông điệp rõ ràng nhất: Thẩm Ngôn đã chính thức bắt đầu cuộc thanh trừng mọi sự hiện diện của người đàn ông khác trong cuộc đời An Diệc, dù cái giá phải trả là hủy hoại cả hai.