MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Ánh Trăng Tàn, Anh Vẫn Tìm Thấy EmChương 8

Dưới Ánh Trăng Tàn, Anh Vẫn Tìm Thấy Em

Chương 8

586 từ · ~3 phút đọc

Sự sỉ nhục tại buổi tiệc giống như giọt nước tràn ly, khiến chút bình tĩnh cuối cùng của An Diệc hoàn toàn tan vỡ. Ngay sáng hôm sau, bất chấp sự nghi hoặc của Trần Hoán, cô lái xe đến thẳng trụ sở Thẩm thị. Cô không thể chịu đựng thêm việc bị đem ra làm quân cờ trong trò chơi trả thù biến thái của anh, cô cần phải chấm dứt chuyện này trước khi cuộc hôn nhân của mình thực sự sụp đổ vào vực thẳm.

An Diệc xông vào phòng làm việc của Thẩm Ngôn mà không cần thư ký thông báo. Anh đang đứng bên cửa sổ sát đất, bóng lưng cao lớn sừng sững che khuất cả ánh nắng ban mai, tạo nên một khoảng tối bao trùm căn phòng. Vừa nhìn thấy anh, An Diệc đã trút hết nỗi uất ức, cô yêu cầu anh dừng ngay những hành động điên rồ đó lại, yêu cầu anh hãy để cho gia đình cô và cuộc sống của cô được yên ổn. Cô gào lên rằng họ đã kết thúc từ mười năm trước, và bây giờ cô là vợ của người khác.

Thẩm Ngôn chậm rãi quay lại, gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt thì vẩn đục những tia máu như thể anh đã thức trắng đêm để chờ đợi giây phút này. Anh không tranh cãi, chỉ lẳng lặng tiến về phía cửa, nhấn nút khóa điện tử. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên khiến tim An Diệc thắt lại. Anh bước từng bước về phía cô, áp lực tỏa ra khiến cô phải lùi dần cho đến khi lưng chạm sát vào cánh cửa gỗ nặng nề. Thẩm Ngôn chống hai tay lên cửa, giam cầm cô trong vòng tay mình, anh cười khẩy, hỏi cô lấy tư cách gì để ra điều kiện với anh khi cả gia đình cô đều đang nằm trong túi tiền của anh.

Anh bắt đầu bóc tách từng lớp phòng ngự của cô bằng những lời lẽ tàn nhẫn, nhắc lại từng kỷ niệm thanh mai trúc mã để rồi giày xéo chúng dưới chân. An Diệc muốn rời đi, nhưng Thẩm Ngôn đã mất hết kiên nhẫn. Anh thô bạo đẩy cô vào chiếc ghế sofa da rộng lớn giữa phòng, rồi dùng chính chiếc cà vạt của mình để trói chặt hai tay cô lại. Anh nói rằng vì cô thích nói về bổn phận và sự chung thủy, nên đêm nay anh sẽ dạy cho cô biết thể xác của cô thực sự khao khát ai.

Đêm đó, văn phòng chủ tịch trên tầng cao nhất trở thành một lồng giam không lối thoát. Ánh đèn đường Thượng Hải lấp lánh ngoài cửa sổ lạnh lẽo đối lập hoàn toàn với sự nóng rực và điên cuồng bên trong. Thẩm Ngôn không cho cô ngủ, anh dùng những cách thức chiếm hữu nhất để hành hạ và yêu thương cô theo cách vặn vẹo của riêng mình. Mỗi lần cô lịm đi vì kiệt sức, anh lại dùng những nụ hôn thô bạo để đánh thức cô dậy, bắt cô phải nhìn rõ người đang chiếm hữu mình là ai. Suốt mười tiếng đồng hồ bị giam cầm, An Diệc nhận ra một sự thật kinh hoàng: Thẩm Ngôn không chỉ muốn cơ thể cô, anh muốn bẻ gãy ý chí của cô, muốn cô phải hoàn toàn phụ thuộc vào anh ngay cả trong hơi thở.