Khách sạn Grand Hyatt đêm nay rực rỡ ánh đèn cho buổi tiệc gây quỹ của hiệp hội y tế thành phố. An Diệc khoác lên mình chiếc váy dạ hội cổ cao màu đen, cố ý che giấu đi những dấu vết tàn khốc mà Thẩm Ngôn đã để lại. Cô đi bên cạnh Trần Hoán, tay khoác vào khuỷu tay anh, cố gắng đóng vai một người vợ hiền thục như thường lệ. Trần Hoán hôm nay có vẻ phấn chấn hơn, vì anh vừa hoàn thành một ca đại phẫu thành công và đang là tâm điểm của sự chú ý trong giới y khoa.
Tuy nhiên, sự xuất hiện của một vị khách không mời đã khiến bầu không khí trang trọng ấy ngay lập tức bị xáo trộn. Thẩm Ngôn bước vào sảnh tiệc với tư cách là nhà tài trợ kim cương mới nhất của bệnh viện. Sự hiện diện của anh như một luồng điện cao thế, khiến đám đông xung quanh phải dạt ra. Anh không đi một mình mà có cả một đoàn tùy tùng, nhưng ánh mắt anh lại chỉ quét qua đám đông để tìm kiếm một bóng hình duy nhất.
Khi nhìn thấy An Diệc đứng cạnh Trần Hoán, khóe môi Thẩm Ngôn nhếch lên một nụ cười đầy tà khí. Anh cầm hai ly rượu vang, hiên ngang sải bước về phía vợ chồng cô. Trần Hoán vốn tính tình cao ngạo, nhưng trước sự lấn át của người đàn ông quyền lực này, anh cũng phải giữ thái độ lịch thiệp. Thẩm Ngôn chủ động đưa ly rượu về phía Trần Hoán, giọng nói trầm thấp vang lên, đủ để những người xung quanh đều nghe thấy. Anh khen ngợi tài năng phẫu thuật của Trần Hoán, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi sưng của An Diệc.
Câu chuyện bắt đầu đi lệch hướng khi Thẩm Ngôn cố tình nhắc đến việc công ty của An Diệc đang hợp tác với tập đoàn anh. Anh nhìn Trần Hoán rồi thản nhiên nói rằng bác sĩ Trần thật có phúc khi có một người vợ vừa xinh đẹp vừa làm việc "hết mình" như vậy. Thậm chí, anh còn đưa tay chỉnh lại sợi dây chuyền trên cổ An Diệc một cách tự nhiên, đầu ngón tay khẽ lướt qua làn da nhạy cảm của cô, khiến cô run lên bần bật. Hành động này quá đỗi thân mật, vượt xa mức xã giao thông thường, khiến nụ cười trên môi Trần Hoán dần cứng lại.
Sự khiêu khích đỉnh điểm diễn ra khi Thẩm Ngôn nhìn thẳng vào mắt Trần Hoán và hỏi liệu bác sĩ có biết vợ mình thường thích dùng loại nước hoa nào khi đi làm muộn hay không, vì anh thấy mùi hương đó rất "quyến rũ" và "khó quên". Không gian xung quanh như đóng băng. Trần Hoán nheo mắt, bàn tay đang cầm ly rượu siết chặt đến mức nổi gân xanh. An Diệc cảm giác như mình đang bị lột trần giữa đám đông, sự nhục nhã dâng cao tột độ. Thẩm Ngôn nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt cô, anh không những không dừng lại mà còn ghé sát vào tai cô, hờ hững nói lời chào tạm biệt nhưng thực chất là một lời đe dọa thâm hiểm. Anh đã công khai đặt dấu ấn của mình lên món đồ chơi mà anh sắp chiếm đoạt hoàn toàn, ngay trước mặt kẻ sở hữu hợp pháp của nó.