Chiếc xe của Thẩm Ngôn dừng lại ở góc đường tối, cách cổng khu biệt thự cao cấp vài trăm mét. An Diệc bước xuống xe với đôi chân nhũn ra như không còn xương cốt, chiếc váy lụa xanh rêu vốn dĩ sang trọng giờ đây nhăn nhúm, và trên làn da trắng ngần của cô là những vết đỏ tím hằn sâu – minh chứng cho sự chiếm đoạt thô bạo vừa diễn ra. Cô đứng dưới mưa thêm vài phút, để cái lạnh buốt thấu xương gột rửa bớt đi hơi nóng vẫn còn vương lại trên cơ thể, rồi mới run rẩy dùng chìa khóa mở cửa vào nhà.
Trong phòng khách, Trần Hoán vẫn ngồi đó, chiếc kính gọng vàng phản chiếu ánh sáng từ màn hình laptop. Anh không ngẩng đầu lên, chỉ liếc nhìn đồng hồ rồi buông một câu hỏi nhạt nhẽo rằng tại sao giờ này mới về. An Diệc siết chặt vạt áo khoác, cố gắng che đi những dấu vết nơi cổ áo, giọng nói nghẹn lại nơi cuống họng khi cô bịa ra một lý do về việc xe hỏng giữa mưa. Trần Hoán ậm ừ cho qua chuyện, sự thờ ơ thường ngày của anh lúc này lại là một sự cứu rỗi đối với cô, nhưng đồng thời nó cũng là một nhát dao cứa vào trái tim đang rướm máu của An Diệc. Cô vừa thấy ghê tởm chính mình, vừa cảm thấy nực cười cho cuộc hôn nhân mà cô đã cố gắng bảo vệ.
Bước vào phòng tắm, An Diệc xả nước nóng hết mức, dùng bông tắm chà xát lên cơ thể cho đến khi làn da ửng đỏ. Cô muốn xóa sạch mùi hương của Thẩm Ngôn, xóa sạch cảm giác bàn tay anh lướt trên da thịt mình. Thế nhưng, cứ mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng mưa gầm rú và tiếng thở dốc của anh lại vang lên bên tai như một lời nguyền. Ngay lúc cô bước ra khỏi bồn tắm, chiếc điện thoại đặt trên bệ đá hoa cương chợt rung lên liên hồi.
Một tin nhắn từ dãy số không tên khiến toàn thân An Diệc đông cứng: "Cảm giác tắm bằng nước nóng có xóa được nụ hôn của tôi không? Đừng phí công vô ích, An Diệc. Từng tấc da thịt trên người em đều đã ghi nhớ tên tôi rồi." Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy hơi thở của cô. Thẩm Ngôn dường như có mắt ở khắp mọi nơi, anh theo dõi cô, nắm thóp cô và thưởng thức sự hoảng loạn của cô như một thú vui tao nhã.
Chưa kịp lấy lại bình tĩnh, một tin nhắn khác tiếp tục hiện lên, kèm theo đó là một bức ảnh chụp nghiêng gương mặt cô khi đang nhắm mắt rên rỉ dưới thân anh trong xe: "Mười giờ sáng mai, mang bản kế hoạch sửa đổi đến khách sạn Grand Hyatt, phòng 2201. Nếu tôi không thấy em, bức ảnh này sẽ nằm trên bàn làm việc của chồng em trước khi anh ta bắt đầu ca phẫu thuật đầu tiên." An Diệc quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt lã chã rơi hòa cùng những giọt nước chưa kịp khô trên tóc. Sự chiếm hữu của Thẩm Ngôn không còn là những rung động thanh xuân, nó đã biến thành một loại gông xiềng bệnh hoạn, xích chặt cô vào bóng tối mà không có lấy một đường lui.