Cơn mưa cuối mùa bất ngờ trút xuống thành phố, biến những dòng người hối hả trở nên hỗn loạn dưới màn nước trắng xóa. An Diệc rời khỏi tòa nhà Thẩm thị với tâm trạng rệu rã, đôi chân cô run rẩy sau cuộc đối đầu căng thẳng trong phòng làm việc của Thẩm Ngôn. Cô đứng dưới sảnh tòa nhà, định gọi taxi để trở về căn hộ lạnh lẽo của mình, nhưng một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng đã lẳng lặng trờ tới, chắn ngay trước mặt cô như một con thú dữ phục kích mồi.
Cửa kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt góc cạnh của Thẩm Ngôn trong bóng tối mờ ảo. Anh không nói một lời, chỉ liếc mắt ra hiệu cho thuộc hạ. Hai người đàn ông cao lớn ngay lập tức bước xuống, không để cho An Diệc kịp phản ứng hay lên tiếng từ chối, họ đã nửa mời nửa cưỡng ép đưa cô vào băng ghế sau. Cánh cửa xe đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng mưa gầm rú bên ngoài, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ cùng mùi hương bạc hà quen thuộc tỏa ra từ người đàn ông bên cạnh.
Chiếc xe lao đi trong màn mưa tầm tã. Thẩm Ngôn ngồi đó, đôi chân dài vắt chéo, tay lười biếng gõ nhẹ lên thành ghế theo nhịp điệu của một bản nhạc không tên. An Diệc siết chặt túi xách, thu mình sát vào cửa xe, hơi lạnh từ điều hòa cộng với quần áo thấm nước khiến cô khẽ rùng mình. Không thể chịu đựng thêm sự im lặng bóp nghẹt này, cô quay sang, đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ xen lẫn sợ hãi, hỏi anh định đưa cô đi đâu.
Thẩm Ngôn khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh xoay người lại, bàn tay thô bạo nắm lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với ánh mắt rực lửa của mình. Anh nhắc lại lời hứa năm mười bảy tuổi, cái năm mà dưới gốc cây ngô đồng sau trường, cô đã thề thốt sẽ cùng anh đi đến tận cùng thế giới, sẽ không bao giờ buông tay dù có chuyện gì xảy ra. Giọng nói của anh trầm thấp nhưng rung lên vì một sự uất ức bị kìm nén suốt mười năm, anh hỏi cô rằng có phải khi khoác lên mình chiếc váy cưới với kẻ khác, cô đã đem lời thề đó ném vào thùng rác rồi hay không.
An Diệc cười trong nước mắt, sự uất ức bùng nổ khiến cô không còn sợ hãi. Cô gào lên giữa không gian chật hẹp, nhắc cho anh nhớ rằng chính gia đình anh đã đẩy cô vào đường cùng, chính anh đã biến mất không một dấu vết vào cái ngày cô cần anh nhất. Cuộc đối thoại trở nên nảy lửa khi những vết thương cũ bị xé toạc, những bí mật về sự rời đi năm xưa bắt đầu hé lộ trong sự đau đớn. Thẩm Ngôn không kìm chế được cơn giận, anh ép sát cô vào thành ghế, đôi mắt vẩn đục vì dục vọng và hận thù. Anh gằn từng chữ, tuyên bố rằng lời hứa năm mười bảy tuổi chưa bao giờ hết hiệu lực, và nếu cô đã quên cách thực hiện, anh sẽ dùng cả đời này để dạy lại cho cô, bắt đầu từ ngay đêm nay.