MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 1: CHIẾC KHÓA VÀNG DƯỚI GẤU VÁY

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 1: CHIẾC KHÓA VÀNG DƯỚI GẤU VÁY

1,233 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn pha lê trong sảnh chính nhà họ Thẩm rực rỡ đến mức khiến Tô Diệp cảm thấy chói mắt. Hôm nay là tiệc trưởng thành của cô — dấu mốc mười tám tuổi mà mọi cô gái đều mong chờ. Nhưng đối với Tô Diệp, cô cảm thấy mình không giống một công chúa đang bước ra ánh sáng, mà giống một món quà tinh xảo đang được trưng bày trong lồng kính hơn.

Cô đứng trước gương lớn, bàn tay run run vuốt lại tà váy lụa trắng tinh khôi. Chiếc váy này là do chính tay Thẩm Quân chọn. Nó kín đáo đến lạ kỳ đối với một buổi tiệc mùa hè, cổ cao ba phân, tay dài ren mỏng, ôm sát lấy từng đường cong thanh xuân đang nảy nở nhưng lại che giấu đi mọi tấc da thịt nhạy cảm.

"Diệp Diệp, em xong chưa?"

Giọng nói trầm thấp, mang theo chút từ tính đặc trưng vang lên từ phía cửa. Tô Diệp giật mình, quay lại.

Thẩm Quân đứng đó, tựa lưng vào khung cửa. Anh mặc một bộ suit màu đen tuyền, cà vạt thắt chỉnh tề, mái tóc vuốt gọn để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Trong giới kinh doanh, người ta gọi anh là "con hổ mặt lạnh", nhưng trước mặt cô, anh luôn duy trì một vẻ mặt ôn hòa... một sự ôn hòa giả tạo đến đáng sợ.

"Anh... em xong rồi." Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Thẩm Quân chậm rãi tiến lại gần. Tiếng giày da nện trên sàn gỗ nghe khô khốc, mỗi bước chân như giẫm lên nhịp tim đang loạn lạc của cô. Anh dừng lại ngay sau lưng cô, hơi thở nồng mùi gỗ đàn hương quyện với chút khói thuốc nhạt vây lấy cô từ phía sau.

"Đẹp lắm." Anh thầm thì, bàn tay to lớn với những khớp xương rõ ràng đặt lên vai cô. "Nhưng hình như còn thiếu một thứ."

Tô Diệp ngước nhìn anh qua gương: "Thiếu gì ạ? Em đã đeo dây chuyền anh tặng năm ngoái rồi."

Thẩm Quân không trả lời. Anh lùi lại một bước, rồi bất ngờ quỳ một chân xuống trước mặt cô. Hành động này của người đàn ông nắm quyền sinh sát cả một tập đoàn lớn khiến Tô Diệp kinh hãi. Cô định lùi lại, nhưng bàn tay anh đã nhanh như chớp siết lấy cổ chân cô.

"Đừng cử động." Giọng anh thấp xuống, mang theo ý vị cảnh cáo không thể chối từ.

Từ trong túi áo, anh lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đỏ thẫm. Khi nắp hộp mở ra, dưới ánh đèn, một sợi dây xích bằng vàng hồng mảnh mai hiện ra, ở giữa là một chiếc khóa nhỏ xíu được chạm khắc tinh xảo.

Thẩm Quân tỉ mỉ quấn sợi dây quanh cổ chân trắng ngần của cô. Sự mát lạnh của kim loại chạm vào da thịt khiến Tô Diệp khẽ rùng mình. Cạch. Tiếng khóa nhỏ vang lên khô khốc, đồng nghĩa với việc chiếc vòng này sẽ không thể tháo ra nếu không có chìa khóa.

"Cái này..." Cô lắp bắp.

"Quà trưởng thành của em." Thẩm Quân đứng dậy, đôi mắt anh rực lên một tia sáng kỳ lạ khi nhìn xuống cổ chân cô, nơi chiếc vòng vàng đang thắt chặt. "Nó có tên là 'Sự Ràng Buộc'. Diệp Diệp, từ hôm nay em đã là người lớn, có thể tự do bay lượn. Nhưng dù em có bay đi đâu, chỉ cần sợi xích này còn ở đây, em vẫn mãi là của nhà họ Thẩm. Là của... anh."

Hai chữ "của anh" được anh phát âm cực chậm, giống như một lời nguyền rủa đóng đinh vào tâm trí cô.

"Nhưng nó có khóa... chìa khóa đâu ạ?" Cô ngây thơ hỏi.

Thẩm Quân khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đưa tay lên, chạm nhẹ vào môi cô, ngón cái miết mạnh khiến cánh môi đỏ mọng hơi biến dạng.

"Chìa khóa, anh giữ."

...

Buổi tiệc diễn ra vô cùng náo nhiệt. Các quan khách không ngớt lời khen ngợi vẻ đẹp thoát tục của tiểu thư nhà họ Thẩm và sự yêu chiều em gái của Thẩm tổng.

"Thật ngưỡng mộ Tô tiểu thư, có người anh trai tuyệt vời như vậy bảo bọc." Một người phụ nữ trung niên cười nói.

Tô Diệp chỉ biết mỉm cười gượng gạo. Cô cảm thấy chiếc vòng ở cổ chân như đang tỏa nhiệt, mỗi bước đi đều nhắc nhở cô về sự hiện diện của nó dưới lớp váy dài.

Trong lúc Thẩm Quân bận tiếp khách, một nam sinh cùng khóa đại học — người đã thầm mến cô từ lâu — tiến lại gần.

"Tô Diệp, chúc mừng sinh nhật em! Tối nay em đẹp lắm. Chúng ta... ra ngoài ban công hít thở chút không? Ở đây hơi ngột ngạt."

Tô Diệp liếc nhìn về phía Thẩm Quân, thấy anh đang quay lưng nói chuyện với đối tác, cô khẽ thở phào rồi gật đầu: "Được, mình cũng muốn ra ngoài một chút."

Gió đêm ngoài ban công thổi bay đi sự ngột ngạt. Nam sinh kia lấy ra một hộp quà nhỏ, ngập ngừng định nắm lấy tay cô: "Tô Diệp, thực ra mình luôn muốn nói với em..."

Rầm!

Cánh cửa ban công bị đẩy mạnh ra. Thẩm Quân đứng đó, bóng tối bao trùm lấy khuôn mặt anh khiến nó trở nên vặn vẹo. Ánh mắt anh xoáy sâu vào bàn tay của nam sinh kia đang định chạm vào Tô Diệp.

"Diệp Diệp, anh đã dặn em thế nào?" Giọng anh lạnh thấu xương. "Không được đi riêng với người lạ."

"Anh... đây là bạn học của em." Cô sợ hãi lùi lại.

Thẩm Quân không nhìn nam sinh kia lấy một cái, anh tiến đến nắm lấy cổ tay cô, lực đạo mạnh đến mức khiến cô đau đớn kêu khẽ.

"Tiệc kết thúc rồi. Về phòng."

Anh kéo lê cô đi trước mặt bao nhiêu người. Khi đi ngang qua nam sinh kia, Thẩm Quân dừng lại, ghé sát tai gã nói nhỏ: "Nếu còn muốn thấy đôi bàn tay này vào sáng mai, thì hãy biến khỏi mắt tôi ngay lập tức."

Về đến phòng ngủ, Thẩm Quân đẩy mạnh cô lên chiếc giường lớn. Chiếc váy trắng lụa bị xô lệch, để lộ cổ chân với chiếc vòng vàng lấp lánh.

Thẩm Quân tháo cà vạt, ném sang một bên. Anh bò lên giường, ép cô dưới thân mình, đôi mắt đỏ rực như thú dữ tìm thấy con mồi.

"Em dám dùng đôi chân này để đi theo thằng khác sao?"

Anh đưa tay nắm lấy cổ chân có chiếc vòng, kéo mạnh cô về phía mình. Tiếng xích vàng va chạm nhẹ nhàng nhưng trong không gian tĩnh lặng, nó nghe như tiếng chuông báo tử cho sự tự do của cô.

"Anh đã khóa em lại rồi mà em vẫn không ngoan."

Bàn tay anh bắt đầu lướt từ cổ chân, đi ngược lên đùi trong của cô, nơi lớp vải lụa mỏng manh không thể che giấu được sự run rẩy của chủ nhân. Đêm trưởng thành của cô, thực sự bây giờ mới bắt đầu — nhưng không phải bằng một nụ hôn lãng mạn, mà bằng sự chiếm hữu điên cuồng của người mà cô gọi là "anh trai".