MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 2: HƠI NƯỚC VÀ SỰ TỘI LỖI

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 2: HƠI NƯỚC VÀ SỰ TỘI LỖI

1,092 từ · ~6 phút đọc

Bữa tiệc trưởng thành kết thúc trong một bầu không khí gượng gạo. Tô Diệp bị Thẩm Quân ép uống một ly rượu vang đỏ trước khi lên phòng — anh nói đó là "lễ trưởng thành" thực sự. Chất lỏng màu đỏ thẫm chát đắng chảy xuống cổ họng khiến đầu óc cô bắt đầu quay cuồng, mọi thứ xung quanh nhòe đi như một bức tranh sơn dầu chưa khô.

"Ưm... anh..."

Tô Diệp lầm bầm, cơ thể cô mềm nhũn như không xương, tựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của Thẩm Quân. Anh bế bổng cô lên, sải bước dài về phía phòng tắm rộng lớn trong phòng ngủ chính.

Tiếng nước chảy vào bồn sứ vang lên róc rách, hơi nóng nhanh chóng bốc lên, phủ một lớp sương mờ ảo lên những tấm gương lớn và vách kính. Thẩm Quân đặt cô ngồi lên bệ đá cẩm thạch mát lạnh. Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt đá và hơi nóng của nước khiến Tô Diệp khẽ rùng mình, đôi mắt mơ màng hé mở.

"Nóng... khó chịu..." Cô đưa tay bứt rứt cổ áo cao của chiếc váy lụa.

Thẩm Quân đứng giữa hai chân cô, đôi bàn tay to bản chặn lại động tác của cô. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ ôn hòa thường ngày mà tràn ngập một thứ dục vọng nguyên thủy được kìm nén bấy lâu.

"Để anh giúp em."

Anh bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo phía sau lưng cô. Từng tấc da thịt trắng ngần, mịn màng như gốm sứ dần lộ ra dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Khi chiếc váy lụa tuột xuống khỏi vai, trượt dài trên làn da rồi rơi lả tả dưới sàn, Tô Diệp chỉ còn lại bộ đồ lót mỏng manh. Cô run rẩy, theo bản năng đưa tay che trước ngực, nhưng Thẩm Quân đã giữ chặt lấy cổ tay cô.

"Diệp Diệp, nhìn anh." Giọng anh khàn đặc. "Hôm nay em đã trưởng thành rồi. Không cần phải xấu hổ với anh trai nữa."

Hai chữ "anh trai" phát ra từ miệng anh lúc này nghe như một sự chế nhạo. Anh bế cô đặt vào bồn nước ấm. Nước tràn lên, thấm ướt lớp ren mỏng manh, khiến nó trở nên trong suốt và dán chặt vào cơ thể thanh xuân của cô.

Thẩm Quân lấy một miếng bông tắm, đổ sữa tắm hương hoa hồng lên đó rồi bắt đầu chà xát nhẹ nhàng lên cánh tay cô. Động tác của anh rất chậm, tỉ mỉ như thể đang lau chùi một báu vật quý giá nhất thế gian.

"Đau không?" Anh hỏi khi thấy cô khẽ co người lại.

"Không... chỉ là... lạ quá..." Cô lắp bắp, men rượu khiến dây thần kinh phản kháng của cô trở nên tê liệt.

Bàn tay anh không dừng lại ở cánh tay. Miếng bông tắm lướt xuống vùng cổ, xương quai xanh rồi dừng lại thật lâu ở rãnh ngực đầy đặn. Tô Diệp nín thở, nhịp tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp bông tắm, xuyên qua cả làn nước, đốt cháy da thịt cô.

"Anh... em tự làm được..."

"Ngoan nào, em đang say." Thẩm Quân phớt lờ lời cầu xin yếu ớt đó.

Anh bỏ miếng bông tắm sang một bên, dùng đôi bàn tay trần để tiếp xúc trực tiếp. Ngón tay anh thô ráp, mang theo những vết chai mỏng của người cầm bút và chơi thể thao, lướt trên vùng bụng phẳng lì rồi tiến dần xuống dưới. Khi ngón tay anh chạm vào chiếc vòng chân bằng vàng vẫn đang khóa chặt ở cổ chân cô dưới làn nước, Thẩm Quân khẽ cười.

"Chiếc vòng này... rất hợp với em."

Anh bất ngờ kéo mạnh chân cô, khiến cô trượt dài trong bồn nước, lưng tựa sát vào thành bồn, còn anh thì cúi thấp người xuống. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng milimet. Tô Diệp có thể ngửi thấy mùi rượu vang nồng đậm từ hơi thở của anh.

Bàn tay Thẩm Quân luồn vào sau gáy cô, kéo cô vào một nụ hôn mãnh liệt. Đây không phải là nụ hôn trán dịu dàng của anh trai dành cho em gái, mà là một sự xâm chiếm đầy bạo lực. Anh càn quét khoang miệng cô, tước đoạt toàn bộ dưỡng khí, khiến Tô Diệp chỉ biết bám chặt vào vai anh để không bị chìm xuống nước.

"Ưm... Anh Quân..." Cô nghẹn ngào gọi tên anh giữa những nhịp thở dồn dập.

"Gọi tên anh. Gọi Thẩm Quân." Anh gầm khẽ, môi vẫn không rời khỏi vùng cổ nhạy cảm của cô, để lại những dấu vết đỏ hồng ám muội.

Bàn tay anh dưới làn nước không còn lịch sự nữa. Nó luồn qua lớp vải mỏng manh, chạm vào nơi tư mật nhất của một người con gái. Tô Diệp trợn tròn mắt, sự kích thích cực độ khiến cô tỉnh táo hơn một chút, cô cố gắng đẩy anh ra nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé làm sao chống lại được người đàn ông đang phát điên vì chiếm hữu.

"Đừng... chúng ta là anh em... không được..." Nước mắt cô trào ra, hòa cùng nước trong bồn.

Thẩm Quân dừng lại một chút, anh ngẩng đầu nhìn cô, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự cuồng loạn: "Anh em? Diệp Diệp, em có biết mười năm qua, mỗi đêm anh đều phải dùng thuốc ngủ mới có thể ngăn mình không xông vào phòng em không? Em nghĩ anh là thánh nhân sao?"

Anh lại cúi xuống, lần này nụ hôn rơi trên chiếc khóa chân vàng hồng kia.

"Từ tối nay, danh phận anh trai này, anh không cần nữa."

Hơi nước trong phòng tắm ngày càng dày đặc, che khuất đi những hành động tội lỗi đang diễn ra. Tô Diệp bị cuốn vào một cơn lốc của cảm giác: sợ hãi, nhục nhã, nhưng cũng có một chút hưng phấn lạ lùng mà chính cô cũng không dám thừa nhận. Dưới sự "dạy dỗ" của Thẩm Quân, cô như một nụ hoa bị cưỡng ép phải nở rộ trước đêm đông.

Đêm đó, trong căn phòng tắm sang trọng, ranh giới cuối cùng của đạo đức bắt đầu rạn nứt. Sự đụng chạm mập mờ đã biến thành một sự chiếm đoạt có tính toán, mở đầu cho chuỗi ngày tăm tối nhưng đầy mê hoặc dưới danh nghĩa "người thân".