MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 3: ÁNH MẮT TRONG BÓNG TỐI

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 3: ÁNH MẮT TRONG BÓNG TỐI

1,211 từ · ~7 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm cửa lụa mỏng, rọi những vệt sáng nhảy múa trên gương mặt nhợt nhạt của Tô Diệp. Cô tỉnh dậy với cảm giác đầu đau như búa bổ, kết quả của men rượu vang đêm qua. Nhưng cơn đau thể xác không thấm tháp gì so với sự bàng hoàng khi ký ức về những chuyện trong phòng tắm ùa về như một cơn lũ.

Tô Diệp ngồi bật dậy, hơi thở dồn dập. Cô vội vã nhìn xuống cổ chân mình. Chiếc vòng vàng hồng vẫn ở đó, lấp lánh một cách mỉa mai dưới ánh nắng. Những dấu hồng nhạt trên cổ và vai — bằng chứng cho sự càn quấy của Thẩm Quân — như những vết sẹo chưa lành nhắc nhở cô rằng tất cả không phải là một giấc mơ.

Cô vội vã thay bộ đồng phục đại học, chọn một chiếc áo cổ cao nhất có thể để che đi những dấu vết tội lỗi. Trái tim cô đập thình thịch mỗi khi nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài hành lang. Cô sợ phải đối mặt với anh, sợ phải nhìn vào đôi mắt đã từng rất dịu dàng nhưng đêm qua lại như một con thú dữ ấy.

Khi bước xuống cầu thang, Tô Diệp thấy Thẩm Quân đã ngồi ở bàn ăn. Anh vẫn như mọi ngày: chỉn chu trong bộ vest xám, mái tóc vuốt nếp hoàn hảo, tay cầm tờ báo kinh tế, thong thả nhấp một ngụm cà phê đen. Trông anh đạo mạo và lịch lãm đến mức nếu không có chiếc vòng chân đang thắt chặt kia, cô sẽ tin rằng chuyện đêm qua chỉ là ảo giác.

"Xuống rồi sao? Lại đây ăn sáng đi." Giọng anh trầm bình thản, không một chút gợn sóng.

Tô Diệp run rẩy bước lại gần, ngồi xuống vị trí xa anh nhất có thể. Cô cúi gầm mặt, cầm thìa cháo lên nhưng không sao nuốt nổi.

"Sao không nhìn anh?" Thẩm Quân đặt tờ báo xuống, âm thanh sột soạt nhẹ nhàng nhưng khiến Tô Diệp giật mình suýt đánh rơi thìa.

"Em... em hơi mệt." Cô lắp bắp.

"Mệt? Hay là đang sợ?"

Thẩm Quân đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn ăn. Mỗi bước chân của anh như giẫm lên dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Anh dừng lại ngay sau ghế của cô, đặt hai tay lên thành ghế, cúi thấp người xuống. Từ góc độ này, anh có thể dễ dàng ngửi thấy mùi hương thiếu nữ thanh khiết trên tóc cô.

Tô Diệp cố thu mình lại, nhưng hơi ấm từ cơ thể anh vẫn bao trùm lấy cô. Bất ngờ, Thẩm Quân đưa tay lên, ngón trỏ khẽ lướt qua phần cổ áo cao của cô, miết nhẹ vào vị trí mà anh biết rõ có một dấu hôn đỏ thẫm bên dưới.

"Em chọn chiếc áo này... là để đề phòng anh sao?" Anh thầm thì sát bên tai cô, hơi thở nóng rực khiến cô rùng mình.

Lúc này, Tô Diệp mới lấy hết can đảm ngước lên. Và đó là khoảnh khắc cô nhận ra sự thật kinh hoàng nhất.

Ánh mắt của Thẩm Quân nhìn cô lúc này hoàn toàn không có một chút gì gọi là tình thân. Nó không phải là ánh mắt che chở của một người anh trai, cũng không phải sự nghiêm khắc của một người giám hộ. Đó là ánh mắt của một kẻ đi săn đang nhìn con mồi đã nằm gọn trong bẫy, là ánh mắt của một người đàn ông nhìn người đàn bà mà hắn khao khát chiếm hữu đến điên cuồng. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô thấy sự dục vọng trần trụi, sự độc tài và cả một sự biến thái được che đậy khéo léo dưới lớp vỏ bọc quý tộc.

"Anh... anh đừng làm vậy. Chúng ta là anh em..." Cô nghẹn ngào, nước mắt chực trào.

Thẩm Quân khẽ cười, bàn tay anh chuyển từ cổ áo xuống bóp nhẹ cằm cô, ép cô phải đối diện với sự thật tàn khốc: "Diệp Diệp, em nên làm quen với ánh mắt này đi. Vì từ giờ trở đi, anh sẽ không diễn kịch nữa."

Sợ hãi cực độ, Tô Diệp đẩy mạnh anh ra rồi chạy biến ra khỏi nhà, không kịp cả ăn sáng. Cô lao lên chiếc xe bus đến trường như đang trốn chạy khỏi một con quỷ.

Suốt cả buổi học, cô không thể tập trung. Mỗi khi nhìn thấy các cặp đôi nắm tay nhau trên sân trường, cô lại cảm thấy buồn nôn và nhục nhã. Cô là ai? Là em gái nuôi của một kẻ biến thái? Hay là món đồ chơi tình dục được nuôi dưỡng suốt mười năm qua?

Để trốn tránh việc phải về nhà sớm, Tô Diệp quyết định ở lại thư viện đến tối muộn. Cô tắt điện thoại, cố tình phớt lờ hàng chục cuộc gọi lỡ và tin nhắn từ Thẩm Quân. Cô tìm đến một góc tối trong thư viện, hy vọng sự yên tĩnh và những chồng sách dày cộp có thể bảo vệ mình.

Nhưng cô đã lầm.

Gần 9 giờ tối, khi thư viện bắt đầu vắng vẻ, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống bàn học của cô. Tô Diệp ngẩng đầu, tim suýt chút nữa ngừng đập.

Thẩm Quân đang đứng đó, mặt không cảm xúc, nhưng không khí xung quanh anh lạnh lẽo đến mức khiến những người xung quanh phải dạt ra xa. Anh không nói một lời, chỉ lẳng lặng thu dọn sách vở của cô vào cặp.

"Anh... sao anh lại ở đây?" Cô run rẩy hỏi.

"Về nhà." Chỉ hai chữ, nhưng mang theo mệnh lệnh tuyệt đối.

"Em không muốn về! Em muốn ở lại ký túc xá với bạn!" Tô Diệp hét khẽ, cố gắng vùng vẫy.

Thẩm Quân cúi xuống, nắm lấy cổ tay cô kéo đi. Khi ra đến bãi đậu xe vắng người, anh ép cô vào cửa xe, bàn tay to bản khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu.

"Anh đã nói rồi, em không có quyền lựa chọn." Ánh mắt anh lúc này tối sầm lại, chứa đựng một cơn thịnh nộ đang chực chờ bùng nổ. "Em nghĩ trốn tránh là có tác dụng sao? Em đi đâu, anh tìm đến đó. Em quen ai, anh sẽ khiến kẻ đó biến mất. Đừng để anh phải dùng đến biện pháp mạnh hơn để giữ em bên mình."

Anh mở cửa xe, thô bạo ấn cô vào ghế phụ. Suốt quãng đường về, không gian trong xe im lặng đến đáng sợ. Tô Diệp nhìn ra cửa sổ, thấy hình bóng mình phản chiếu trên kính xe — một cô gái nhỏ bé với chiếc vòng chân vàng hồng lấp lánh, hoàn toàn bất lực trước kẻ mang danh "anh trai" đang ngồi bên cạnh.

Cô nhận ra, "danh nghĩa anh trai" thực chất chỉ là một sợi dây thừng vô hình, đang thắt chặt dần quanh cổ cô, kéo cô xuống vực sâu của sự tội lỗi mà anh đã đào sẵn. Sự tránh né của cô, hóa ra chỉ càng làm tăng thêm thú vui săn đuổi của anh mà thôi.