Môi trường đại học giống như một thế giới hoàn toàn khác, nơi Tô Diệp hy vọng mình có thể hít thở bầu không khí tự do, tạm quên đi đôi mắt u tối của Thẩm Quân luôn dõi theo sau lưng. Tại đây, cô gặp Minh Triết – một nam sinh khóa trên có nụ cười tỏa nắng và tính cách ấm áp. Sự quan tâm chân thành, trong sáng của Minh Triết giống như một liều thuốc chữa lành cho tâm hồn đang rạn nứt của cô.
Nhưng Tô Diệp không biết rằng, chiếc điện thoại đời mới nhất mà Thẩm Quân tặng cô vào ngày nhập học không đơn thuần là một thiết bị liên lạc. Sâu trong hệ điều hành của nó, một phần mềm định vị GPS chạy ngầm đang liên tục gửi tín hiệu về máy chủ cá nhân của Thẩm Quân mỗi 30 giây.
Chiều thứ Sáu, nắng nhuộm vàng sân trường. Minh Triết sóng đôi bên cạnh Tô Diệp, bàn tay anh ngập ngừng rồi khẽ chạm vào tay cô.
"Tô Diệp, tối nay có hội chợ sách ở trung tâm, em... có muốn đi cùng anh không?"
Tô Diệp khựng lại. Một phần trong cô khao khát được đi, được sống như một nữ sinh bình thường. Nhưng phần còn lại, phần bị nỗi sợ hãi chiếm cứ, lại nhắc nhở cô về gương mặt lạnh lùng của "anh trai". Cô nhìn xuống chiếc điện thoại trong túi xách, nó im lìm nhưng lại khiến cô thấy lạnh sống lưng.
"Em... em không chắc nữa." Cô lí nhí.
"Đi mà, chỉ một lúc thôi. Anh sẽ đưa em về sớm trước giờ giới nghiêm của anh trai em." Minh Triết cười hiền, bàn tay anh nắm chặt lấy tay cô như để tiếp thêm sức mạnh.
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Minh Triết khiến Tô Diệp nhất thời mê muội. Cô khẽ gật đầu, một quyết định mà sau này cô sẽ nhận ra đó là sai lầm lớn nhất đời mình.
Tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị.
Thẩm Quân ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên tròng kính cận của anh một màu xanh lạnh lẽo. Trên bản đồ điện tử, chấm đỏ đại diện cho vị trí của Tô Diệp đang di chuyển ra khỏi phạm vi trường đại học, hướng về phía khu phố đi bộ sầm uất.
Đôi lông mày của anh nhíu lại. Ngón tay anh gõ nhịp nhàng trên mặt bàn – một thói quen mỗi khi anh đang kiềm chế cơn giận dữ. Anh mở camera giám sát tích hợp (được bí mật lắp đặt trong chiếc xe bus đưa đón cô, nhưng hôm nay cô đã không lên xe).
Hình ảnh từ vệ tinh và các camera công cộng (mà anh đã chi bộn tiền để truy cập trái phép) hiện lên: Tô Diệp đang cười. Cô cười rất tươi, nụ cười mà từ rất lâu rồi anh không được thấy. Và bên cạnh cô, là một gã con trai đang nắm lấy tay cô.
Rắc.
Chiếc bút máy trong tay Thẩm Quân gãy làm đôi, mực đen văng tung tóe lên xấp tài liệu quan trọng. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự lạnh lùng thường thấy, mà là một sự điên cuồng tột độ.
"Chìa khóa xe." Anh gằn giọng qua điện thoại nội bộ.
Hội chợ sách trung tâm tối đó rất đông đúc. Tô Diệp đang cùng Minh Triết đứng trước một sạp sách cũ. Minh Triết vừa mua cho cô một cuốn thơ, anh dịu dàng gạt lọn tóc xõa trên trán cô.
"Tô Diệp, trông em lúc cười thực sự rất..."
Câu nói của Minh Triết chưa kịp dứt thì một bàn tay sắt đá đã thô bạo gạt tay anh ra. Tô Diệp giật mình, chưa kịp định thần đã thấy mình bị kéo mạnh vào một lồng ngực cứng ngắc và nồng mùi thuốc lá.
"Anh... Anh Quân?" Tiếng kêu của cô lạc đi vì sợ hãi.
Thẩm Quân đứng đó như một vị thần chết từ địa ngục hiện về. Anh không nhìn Tô Diệp, đôi mắt đỏ ngầu chỉ xoáy sâu vào Minh Triết. Sự hiện diện của anh khiến những người xung quanh cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, họ tự động lùi lại tạo thành một vòng trống.
"Mày là đứa nào?" Thẩm Quân hỏi, giọng thấp đến mức run rẩy vì giận dữ.
Minh Triết dù sợ hãi nhưng vẫn cố trấn tĩnh: "Tôi là bạn của Tô Diệp. Anh là anh trai cô ấy? Anh không có quyền..."
Bốp!
Một cú đấm trời giáng khiến Minh Triết ngã nhào xuống đất, khóe miệng rách toác. Tô Diệp thét lên, định lao lại can ngăn nhưng Thẩm Quân đã siết chặt eo cô, nhấc bổng cô lên như một con búp bê vải.
"Đừng để tôi thấy mặt mày lần thứ hai." Thẩm Quân bỏ lại một câu nói đầy đe dọa rồi lôi xệch Tô Diệp ra phía chiếc xe Rolls-Royce đen đang chờ sẵn ở lề đường.
Vừa vào trong xe, không gian kín mít và mùi da thuộc khiến sự ngột ngạt tăng lên gấp bội. Thẩm Quân ném chiếc điện thoại của cô xuống sàn xe, màn hình vỡ nát.
"GPS không lừa anh, Diệp Diệp ạ." Anh cười khẩy, nụ cười khiến cô rợn tóc gáy. "Em tưởng tắt chuông, đi cùng gã đó đến chỗ đông người là anh không tìm được em sao? Em có chạy lên trời, anh cũng sẽ kéo chân em xuống."
"Anh điên rồi! Anh là đồ biến thái! Tại sao anh lại theo dõi em?" Tô Diệp gào khóc, dùng nắm đấm nhỏ bé đánh vào ngực anh.
Thẩm Quân bắt lấy hai tay cô, ép chặt chúng vào lưng ghế. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cô khiến cô đau đớn kêu lên.
"Phải, anh điên rồi. Anh điên vì em mười năm nay rồi."
Anh dùng một tay giữ chặt hai tay cô, tay kia luồn xuống gấu váy, lướt qua bắp đùi đang run rẩy và chạm vào chiếc vòng chân vàng hồng.
"Anh đã tặng em chiếc vòng này để nhắc nhở em mình thuộc về ai. Có vẻ như em vẫn chưa khắc cốt ghi tâm."
Hắn bất ngờ kéo chân cô lên, đặt lên đùi mình. Trong ánh sáng mờ ảo của xe hơi, Thẩm Quân rút ra từ túi áo một thiết bị nhỏ – một chiếc khóa điện tử có thể kích hoạt từ xa.
"Từ hôm nay, mỗi khi em bước ra khỏi phạm vi anh cho phép, chiếc vòng này sẽ tỏa nhiệt cảnh báo. Nếu em còn dám để gã đàn ông khác chạm vào, anh sẽ không chỉ đấm gã đó đâu."
Nước mắt Tô Diệp rơi lã chã trên ghế da. Cô nhận ra mình không phải đi học đại học, cô chỉ chuyển từ một chiếc lồng kính nhỏ sang một chiếc lồng lớn hơn, nơi mà mỗi bước chân của cô đều nằm trong lòng bàn tay của kẻ mang danh anh trai nhưng mang trái tim của một con quỷ.
"Về nhà. Chúng ta có rất nhiều thời gian để... dạy dỗ lại em."
Chiếc xe lao vút vào bóng đêm, để lại sau lưng ánh đèn thành phố rực rỡ, đưa Tô Diệp trở về với "địa ngục" mang tên tổ ấm của mình.