Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của thư phòng đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới bên ngoài. Không gian bên trong nồng đậm mùi sách cũ, mùi gỗ đàn hương và cả mùi vị của sự áp chế. Thẩm Quân không bật đèn trần, anh chỉ bật chiếc đèn bàn nhỏ, tạo ra một vùng sáng vàng vọt, tù mù, càng làm tăng thêm vẻ đáng sợ trên gương mặt anh.
Tô Diệp đứng run rẩy giữa phòng, hai tay đan chặt vào nhau. Chiếc váy lụa trắng lúc nãy còn thanh khiết, giờ đây nhăn nhúm và bám đầy bụi bặm sau cuộc giằng co ở hội chợ.
"Quỳ xuống."
Giọng nói của Thẩm Quân không cao, nhưng nó có sức nặng như ngàn cân khiến đầu gối Tô Diệp vô thức khuỵu xuống mặt thảm lông cừu dày.
Thẩm Quân chậm rãi tháo đồng hồ, đặt lên mặt bàn đá. Anh tháo tiếp hai cúc áo sơ mi ở cổ, nới lỏng cà vạt, rồi tiến lại ngồi trên chiếc ghế da lớn ngay trước mặt cô. Anh vắt chân chữ ngũ, đôi mắt tối sầm nhìn xuống cô gái đang run rẩy dưới chân mình như nhìn một tạo vật lầm lỗi.
"Biết tại sao mình phải quỳ ở đây không?" Anh hỏi, tay cầm một cây thước gỗ dài vốn dùng để chỉ bản đồ, gõ nhẹ nhịp nhàng lên lòng bàn tay.
"Vì... vì em đi chơi mà không xin phép..." Tô Diệp nói trong tiếng nấc.
"Sai." Thẩm Quân cúi người xuống, dùng cây thước nâng cằm cô lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào sự cuồng nộ trong mắt anh. "Em quỳ ở đây vì em đã để một thằng đàn ông hạ đẳng chạm vào người. Em quỳ ở đây vì em đã quên mất vị trí của mình."
Cây thước gỗ trượt từ cằm cô xuống cổ, rồi luồn vào trong cổ áo sơ mi, lạnh lẽo và cứng nhắc.
"Anh đã dạy em thế nào? Cơ thể này, mái tóc này, ngay cả hơi thở này của em... đều là do anh nuôi lớn. Không có sự cho phép của anh, một sợi tóc của em cũng không được phép thuộc về người khác."
"Nhưng anh ấy chỉ là bạn..."
Chát!
Cây thước gỗ không đánh vào người cô mà đập mạnh xuống mặt bàn bên cạnh, tạo ra một tiếng động chát chúa khiến Tô Diệp giật bắn mình, ngã ngồi bệt xuống sàn.
"Bạn? Bạn mà nắm tay? Bạn mà định hôn em?" Thẩm Quân đứng bật dậy, cơn ghen tuông tích tụ suốt cả buổi tối bùng phát. Anh nắm lấy tóc cô, không quá mạnh nhưng đủ để buộc cô phải ngửa cổ lên. "Diệp Diệp, em có biết khi thấy thằng đó chạm vào em, anh đã muốn giết nó thế nào không? Anh đã muốn chặt đứt đôi tay đó, rồi nhốt em vào một căn phòng không có ánh sáng để em chỉ có thể nhìn thấy một mình anh!"
Tô Diệp khóc nghẹn, sự sợ hãi khiến cô không thốt nên lời. Thẩm Quân nhìn những giọt nước mắt lăn dài trên má cô, sự giận dữ trong anh bắt đầu biến chất, chuyển thành một loại khoái cảm đen tối. Anh thích nhìn cô sợ hãi mình, thích nhìn cô bất lực dưới sự kiểm soát của mình.
Anh buông tóc cô ra, rồi bất ngờ quấn lấy cổ chân cô, kéo mạnh một cái khiến cô nằm bò trên thảm. Chiếc vòng chân vàng hồng lấp lánh dưới ánh đèn bàn. Thẩm Quân dùng ngón tay miết mạnh vào chiếc khóa nhỏ.
"Em có biết chiếc vòng này có tác dụng gì không?"
Anh lấy từ trong túi ra một chiếc điều khiển nhỏ. Vừa nhấn nút, Tô Diệp lập tức rú lên một tiếng nhỏ. Chiếc vòng chân bỗng nhiên tỏa nhiệt, không đủ để gây bỏng nhưng đủ để khiến da thịt cô nóng ran, đau rát. Cảm giác đau đớn kỳ lạ đó chạy dọc từ cổ chân lên đến tận đại não.
"Đau... Anh Quân, em đau... xin anh..."
"Đau mới nhớ lâu." Thẩm Quân lạnh lùng nhìn cô quằn quại. "Mỗi khi em có ý định phản bội anh, nó sẽ nhắc cho em biết chủ nhân thực sự của em là ai."
Anh tắt thiết bị, nhưng sự sợ hãi đã hoàn toàn xâm chiếm tâm trí Tô Diệp. Thẩm Quân ngồi xuống thảm, kéo cô vào lòng. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo của cô, ve vuốt làn da mịn màng đang đẫm mồ hôi vì sợ.
"Ngoan nào, đừng khóc." Giọng anh bỗng nhiên trở nên dịu dàng một cách đáng sợ, anh hôn nhẹ lên những giọt nước mắt của cô. "Chỉ cần em ngoan, anh sẽ vẫn là người anh trai yêu thương em nhất. Anh sẽ cho em tất cả, tiền bạc, địa vị, sự cưng chiều... chỉ cần em thuộc về một mình anh."
Thẩm Quân đẩy cô nằm ngửa ra mặt thảm thư phòng. Anh bắt đầu mở những chiếc cúc áo còn lại của cô, từng cái một, chậm rãi như đang thưởng thức một món quà.
"Hôm nay là bài học đầu tiên." Anh thì thầm vào tai cô, bàn tay đã chạm đến nơi nhạy cảm nhất. "Dạy cho em biết thế nào là 'lễ giáo gia đình' của chúng ta."
Tô Diệp nhìn lên trần nhà, nơi những bóng đen của sách vở và nội thất vây quanh như những con quái vật. Cô biết, đêm nay, thư phòng này sẽ không còn là nơi để đọc sách hay làm việc. Nó sẽ là nơi chứng kiến sự sụp đổ cuối cùng của hai chữ "anh em", là nơi cô chính thức trở thành tù binh trong vương quốc dục vọng của Thẩm Quân.
Dưới ánh đèn bàn mù mịt, tiếng khóc của cô bị lấp đầy bởi những nụ hôn chiếm hữu. Chiếc vòng vàng ở cổ chân vẫn tỏa ra hơi ấm âm ỉ, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về xiềng xích mà cô không bao giờ có thể tháo rời.