Một tuần sau sự việc tại thư phòng, không khí trong dinh thự họ Thẩm trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Thẩm Quân không còn giam lỏng Tô Diệp, anh cho phép cô tiếp tục đến trường, thậm chí còn tặng cô một bộ trang sức mới như một cách "vỗ về" sau trận cuồng phong. Nhưng Tô Diệp biết, sự tự do này chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh, giống như một con chim được thả ra khỏi lồng nhưng chân vẫn buộc sợi dây mảnh không thể thấy bằng mắt thường.
Thứ Hai, Tô Diệp đến trường với tâm trạng nôn nóng. Cô muốn tìm Minh Triết, muốn xin lỗi và giải thích về "người anh trai" điên rồ của mình. Cô lo lắng cho vết thương trên khóe miệng anh, và hơn hết, cô lo lắng cho sự an toàn của anh.
Nhưng, Minh Triết không xuất hiện ở giảng đường.
Cô đợi một tiếng, hai tiếng, rồi cả một buổi chiều. Chỗ ngồi thường ngày của anh trống trơn. Bạn bè cùng lớp cũng không ai biết anh đi đâu, chỉ biết rằng sáng sớm nay có một chiếc xe đen sang trọng đã dừng trước cửa ký túc xá của anh.
Điềm báo chẳng lành dâng lên trong lòng, Tô Diệp vội vã chạy đến văn phòng khoa. Tại đó, cô nhận được một tin sét đánh từ giáo vụ:
"Minh Triết sao? Cậu ấy đã hoàn tất thủ tục bảo lưu và chuyển trường ngay trong sáng nay rồi. Nghe nói gia đình cậu ấy gặp vấn đề lớn, phải chuyển đi gấp đến một tỉnh vùng biên giới phía Bắc."
Tô Diệp đứng không vững, bàn tay bám chặt vào mép bàn gỗ: "Gấp như vậy sao ạ? Anh ấy... anh ấy không để lại lời nhắn nào cho ai sao?"
"Không có. Chỉ thấy cậu ấy có vẻ rất sợ hãi, ký giấy tờ xong là đi ngay, không kịp thu dọn hết đồ đạc."
Buổi chiều hôm đó, Tô Diệp không về nhà ngay. Cô ngồi thẫn thờ trên ghế đá sân trường, nơi mà chỉ vài ngày trước Minh Triết còn ngồi cạnh cô, hứa sẽ bảo vệ cô. Giờ đây, anh biến mất như một làn khói, không một dấu vết, không một lời từ biệt.
Một chiếc xe Rolls-Royce đen quen thuộc từ từ dừng lại bên lề đường, ngay trước mặt cô. Kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của Thẩm Quân. Anh không xuống xe, chỉ hất cằm ra hiệu.
"Lên xe. Anh đưa em đi ăn tối."
Tô Diệp bước lên xe như một cái máy. Ngay khi cửa xe đóng lại, cô không kìm được mà quay sang hét lên: "Anh đã làm gì anh ấy? Anh đã làm gì Minh Triết?"
Thẩm Quân vẫn thong thả chỉnh lại măng sét áo sơ mi, giọng điệu nhàn nhạt như đang nói về thời tiết: "Anh chỉ giúp cậu ta nhận ra đâu là nơi cậu ta thuộc về thôi. Một sinh viên nghèo từ tỉnh lẻ, không có bối cảnh, lại dám mơ tưởng đến tiểu thư nhà họ Thẩm? Đó là một sự trèo cao quá mức."
"Anh đã ép anh ấy chuyển trường!" Tô Diệp uất nghẹn, nước mắt trào ra. "Anh dùng tiền để mua chuộc gia đình anh ấy, hay anh đã đe dọa họ?"
Thẩm Quân lúc này mới quay sang nhìn cô. Đôi mắt anh sâu không thấy đáy, chứa đựng sự ngạo mạn của một kẻ nắm quyền lực tuyệt đối. Anh vươn tay, luồn vào tóc cô, kéo nhẹ đầu cô về phía mình.
"Anh không ép ai cả, Diệp Diệp ạ. Anh chỉ đưa ra một lời đề nghị mà cha mẹ cậu ta không thể từ chối. Một khoản nợ khổng lồ của cha cậu ta được xóa sạch, em trai cậu ta được vào một ngôi trường tốt, đổi lại, cậu ta phải biến mất khỏi cuộc đời em. Em thấy đấy, tình yêu của 'người bạn' đó của em, so với lợi ích thực tế của gia đình, cũng chỉ rẻ mạt đến thế thôi."
Tô Diệp bàng hoàng. Cô hiểu Minh Triết, anh là người hiếu thảo. Nếu đứng trước sự tồn vong của gia đình, anh chắc chắn sẽ chọn cách rời đi. Thẩm Quân đã tính toán quá kỹ, anh không dùng bạo lực để giết người, anh dùng sự tuyệt đường sinh kế để giết chết tâm hồn và hy vọng của đối phương.
"Anh là đồ ác quỷ... anh phá nát tương lai của anh ấy chỉ vì sự ghen tuông bệnh hoạn của mình!"
"Ác quỷ sao?" Thẩm Quân khẽ cười, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột cùng. "Nếu anh là ác quỷ, thì em chính là người đã gọi ác quỷ đó ra. Nếu em ngoan ngoãn, nếu em không cho gã đó cơ hội chạm vào em, thì có lẽ bây giờ gã vẫn đang yên ổn ngồi trong thư viện."
Anh đột ngột áp sát, hơi thở nóng hổi vây lấy cô trong không gian hẹp của xe.
"Nghe này, Diệp Diệp. Thế giới của em chỉ nên có một người đàn ông duy nhất, đó là anh. Bất kỳ ai cố gắng bước chân vào đó, anh sẽ khiến kẻ đó phải trả giá đắt. Hôm nay là Minh Triết, ngày mai có thể là bất kỳ ai khác. Em muốn hại thêm bao nhiêu người nữa đây?"
Tô Diệp run rẩy không ngừng. Sự chiếm hữu của Thẩm Quân đã đạt đến mức độ cô lập hóa hoàn toàn. Anh không chỉ nhốt cô trong nhà, anh còn nhốt cô trong một không gian xã hội trống rỗng, nơi không ai dám đến gần cô, không ai dám yêu cô.
"Đừng khóc nữa." Thẩm Quân lấy khăn tay, tỉ mỉ lau nước mắt cho cô, động tác dịu dàng đến rợn người. "Tối nay anh đã đặt chỗ ở nhà hàng em thích nhất. Sau khi ăn xong, chúng ta sẽ về nhà. Anh có quà mới cho em."
Chiếc xe chuyển bánh, lướt đi êm ái qua cổng trường đại học. Tô Diệp nhìn ra cửa sổ, thấy cổng trường dần xa tít tắp. Cô nhận ra, kể từ khoảnh khắc Minh Triết biến mất, cánh cửa kết nối cô với thế giới bình thường đã hoàn toàn đóng sập lại.
Dưới gấu váy dài, chiếc vòng chân bằng vàng hồng dường như nặng thêm ngàn cân. Nó không chỉ là món đồ trang sức, nó là xiềng xích của một con thú cưng được nuôi dưỡng trong sự lộng lẫy và cô độc. Thẩm Quân đã thành công biến cô thành một ốc đảo, và anh là người duy nhất nắm giữ chiếc thuyền để bước lên hòn đảo đó.
Đêm đó, trong bữa tiệc sang trọng, Thẩm Quân liên tục gắp thức ăn cho cô, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. Còn Tô Diệp, mỗi miếng ăn đều đắng ngắt. Cô biết, "quà mới" mà anh nói, chắc chắn sẽ là một hình thức "ràng buộc" mới, khiến cô càng không thể thoát ra khỏi vũng lầy tội lỗi này.