MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 7: LỜI TUYÊN CHIẾN TÀN KHỐC

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 7: LỜI TUYÊN CHIẾN TÀN KHỐC

1,164 từ · ~6 phút đọc

Cơn mưa đầu mùa hạ trút xuống thành phố, gõ liên hồi vào mặt kính cửa sổ của dinh thự nhà họ Thẩm, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn như chính tâm trạng của Tô Diệp lúc này. Cô đứng giữa phòng khách, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy sự kiên định chưa từng có. Dưới chân cô là một chiếc vali nhỏ đã được thu dọn vội vã.

Thẩm Quân ngồi trên ghế sofa đơn bằng da, trong tay cầm một ly rượu màu hổ phách. Anh không nhìn cô, chỉ thong thả xoay nhẹ ly rượu, để những viên đá va chạm vào thành thủy tinh tạo ra những tiếng cạch cạch khô khốc.

"Em vừa nói gì? Nhắc lại anh nghe xem." Giọng anh thấp, trầm, chứa đựng một sự nguy hiểm bị nén lại đến tột cùng.

Tô Diệp hít một hơi thật sâu, đôi môi run rẩy nhưng âm thanh phát ra lại vô cùng rõ ràng: "Em nói, em đã nộp đơn đăng ký ở ký túc xá đại học. Sáng mai em sẽ dọn đi. Em không thể sống trong ngôi nhà này thêm một giây phút nào nữa!"

Thẩm Quân dừng hẳn động tác xoay ly rượu. Anh ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo xoáy sâu vào gương mặt cô. "Em muốn rời khỏi đây? Rời khỏi anh?"

"Phải! Em muốn được sống như một con người bình thường!" Tô Diệp hét lên, tất cả những uất ức tích tụ suốt bấy lâu nay bùng phát. "Anh coi em là gì? Một món đồ chơi? Một con thú cưng để anh thỏa mãn dục vọng kiểm soát sao? Anh theo dõi em, anh đuổi Minh Triết đi, anh biến cuộc sống của em thành địa ngục... Em ghê tởm cái cách anh nhìn em, em ghê tởm cả cái danh nghĩa 'anh trai' mà anh luôn treo trên miệng!"

Xoảng!

Chiếc ly trong tay Thẩm Quân bị bóp nát vụn. Rượu vang và máu tươi từ lòng bàn tay anh chảy thành dòng, rơi xuống tấm thảm trắng tinh khôi nhưng anh dường như không cảm thấy đau. Anh đứng dậy, từng bước tiến về phía cô. Thân hình cao lớn của anh phủ một bóng đen khổng lồ trùm lấy cơ thể nhỏ bé của Tô Diệp.

"Ghê tởm?" Thẩm Quân lặp lại từ đó bằng một giọng cười khẩy đầy cay đắng. "Em dùng từ 'ghê tởm' để nói về người đã nuôi em lớn, người đã cho em tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời này sao?"

"Tốt đẹp sao?" Tô Diệp lùi lại cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa gỗ cứng nhắc. "Sự chiếm hữu bệnh hoạn của anh mà gọi là tốt đẹp sao? Thẩm Quân, chúng ta là anh em! Trên giấy tờ, trên danh nghĩa, cả thế giới này đều biết chúng ta chung một mái nhà. Anh làm những chuyện đó với em... anh không thấy tội lỗi sao? Anh không sợ quả báo sao?"

Thẩm Quân áp sát, đôi bàn tay còn dính máu và mảnh thủy tinh của anh chống mạnh lên cánh cửa, giam cô vào giữa. Mùi rượu nồng đậm quyện với mùi máu tanh nồng vây lấy khứu giác của cô.

"Tội lỗi? Quả báo?" Anh cúi sát xuống, môi gần như chạm vào tai cô, giọng thì thầm như quỷ mị. "Diệp Diệp, từ cái ngày anh nhìn thấy em mười tuổi đứng dưới mưa, anh đã biết mình sẽ xuống địa ngục rồi. Nếu được sở hữu em, dù có phải trả giá bằng cả linh hồn, anh cũng cam lòng."

"Anh điên rồi... Anh thực sự điên rồi!" Tô Diệp cố gắng đẩy anh ra, nhưng anh giống như một bức tường thép không thể lay chuyển.

"Phải, anh điên là vì ai?" Thẩm Quân bỗng nắm lấy hai vai cô, lắc mạnh. "Anh lo cho em từng miếng ăn giấc ngủ, anh thức trắng đêm khi em ốm, anh dọn dẹp sạch sẽ những kẻ rác rưởi xung quanh em... Vậy mà em lại muốn dọn đến cái ký túc xá chật chội đó để được tự do yêu đương, tự do để bọn đàn ông khác chạm vào người sao? Đừng mơ!"

"Em đi đâu là quyền của em! Anh không phải cha em, càng không phải chồng em!"

"Nhưng anh là chủ nhân của em!" Thẩm Quân gầm lên. Hắn bất ngờ túm lấy chiếc vali của cô, ném mạnh vào góc phòng khiến khóa kéo bị bật ra, quần áo đồ đạc tung tóe khắp sàn.

Tô Diệp nhìn đống đồ đạc bị giày xéo, lòng đau như cắt. Cô định lao ra khỏi cửa nhưng Thẩm Quân đã nhanh hơn, anh tóm lấy eo cô, nhấc bổng cô lên và ném thẳng xuống chiếc ghế sofa dài.

Anh đè lên người cô, dùng một tay khóa chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia thô bạo vén gấu váy của cô lên, lộ ra chiếc vòng chân bằng vàng hồng vẫn luôn hiện diện như một dấu ấn của sự nô lệ.

"Nhìn cho kỹ đi." Anh nghiến răng, ngón tay miết mạnh vào chiếc vòng khiến nó hằn sâu vào da thịt trắng nõn. "Chỉ cần chiếc vòng này còn ở đây, em đi đâu cũng không thoát được anh. Em muốn ở ký túc xá? Được thôi, anh sẽ mua đứt cái ký túc xá đó. Em muốn ra nước ngoài? Anh sẽ đóng băng tất cả hộ chiếu của em. Tô Diệp, đời này em chỉ có hai lựa chọn: Một là ở lại ngôi nhà này và ngoan ngoãn làm em gái của anh, hai là ở lại đây và làm món đồ chơi trên giường của anh. Em chọn đi!"

Tô Diệp khóc không thành tiếng. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy cô khi nhận ra quyền lực của Thẩm Quân quá lớn, lớn đến mức cô không có bất kỳ một kẽ hở nào để trốn chạy.

"Anh... anh sẽ hối hận..." Cô thều thào qua làn nước mắt.

Thẩm Quân nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy sự căm thù của cô, một cảm giác đau đớn thoáng qua tim anh nhưng nhanh chóng bị sự chiếm hữu lấn át. Anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt của cô một cách điên cuồng và tham lam.

"Anh chưa bao giờ biết hối hận là gì khi đó là về em."

Đêm đó, Tô Diệp bị nhốt trong phòng ngủ, cửa bị khóa trái từ bên ngoài. Cô ngồi sụp xuống sàn nhà, dựa lưng vào cửa, nhìn đống đổ nát của cuộc chạy trốn không thành. Ngoài trời, cơn mưa vẫn không ngừng rơi, lạnh lẽo và tăm tối như tương lai của cô. Cô không biết rằng, cuộc cãi vã này chỉ là khởi đầu. Để giữ cô lại, Thẩm Quân sẽ sớm dùng đến quân bài "giả bệnh" tàn nhẫn hơn, đánh thẳng vào lòng trắc ẩn cuối cùng của cô ở chương sau.