MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 8: CẠM BẪY TRONG SỰ YẾU MỀM

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 8: CẠM BẪY TRONG SỰ YẾU MỀM

1,108 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau cuộc cãi vã chấn động, dinh thự họ Thẩm bao trùm trong một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Tô Diệp thức dậy với đôi mắt sưng mọng, cô quyết tâm sẽ xách vali đi một lần nữa ngay khi người làm mở khóa cửa. Nhưng, cánh cửa phòng cô vốn dĩ đang khóa chặt bỗng nhiên được mở ra bởi quản gia già với gương mặt hốt hoảng.

"Tiểu thư! Cô mau qua xem đại thiếu gia đi! Cậu ấy... cậu ấy ngất xỉu trong thư phòng rồi!"

Trái tim Tô Diệp thắt lại. Dù hận anh đến xương tủy, nhưng mười năm nuôi nấng và sự gắn bó máu thịt không thể nói bỏ là bỏ ngay được. Cô vội vã chạy sang phòng ngủ chính của Thẩm Quân.

Căn phòng vốn luôn ngăn nắp giờ đây thoang thoảng mùi rượu nồng nặc và mùi thuốc lá. Thẩm Quân nằm trên giường lớn, gương mặt tái nhợt, đôi môi không còn chút sắc máu. Anh nhắm nghiền mắt, hơi thở đứt quãng, trên mu bàn tay vẫn còn vương những vệt máu khô từ vết thương do mảnh thủy tinh đêm qua gây ra.

"Anh ấy bị sao vậy?" Tô Diệp run rẩy chạm vào trán anh. Nóng hổi. Anh đang sốt cao.

"Bác sĩ nói thiếu gia bị kiệt sức, cộng thêm việc uống rượu quá nhiều và tâm lý kích động mạnh nên dẫn đến suy nhược cấp tính." Quản gia thở dài, kín đáo quan sát phản ứng của cô. "Cậu ấy cả đêm không ngủ, cứ ngồi nhìn tấm ảnh của cô hồi nhỏ mà lẩm bẩm..."

Tô Diệp lặng người. Cơn giận dữ đêm qua bỗng chốc bị sự tội lỗi lấn át. Cô nhìn người đàn ông quyền lực luôn hô mưa gọi gió, giờ đây lại nằm yếu ớt như một đứa trẻ, lòng cô mềm nhũn. Cô không biết rằng, tất cả những chỉ số sức khỏe này đều nằm trong sự tính toán của Thẩm Quân — anh đã tự tiêm thuốc gây sốt và thức trắng đêm để tạo ra vẻ ngoài tàn tạ này.

"Để cháu chăm sóc anh ấy. Mọi người ra ngoài đi."

Khi căn phòng chỉ còn lại hai người, Tô Diệp lấy nước ấm lau mặt cho anh. Khi khăn tay lướt qua gò má góc cạnh, bàn tay Thẩm Quân bất ngờ vươn lên, nắm chặt lấy cổ tay cô. Anh không mở mắt, nhưng giọng nói khàn đặc, yếu ớt vang lên:

"Diệp Diệp... đừng đi... anh xin em..."

Tô Diệp sững sờ. Đây là lần đầu tiên cô nghe thấy người đàn ông kiêu ngạo này dùng từ "xin". Nước mắt cô lại rơi, cô ngồi xuống cạnh giường, để anh nắm lấy tay mình.

"Em không đi. Em ở đây."

Thẩm Quân khẽ hé mắt, ánh nhìn đờ đẫn nhưng sâu bên trong là một sự tính toán lạnh lùng. Anh kéo tay cô áp vào má mình, cọ xát đầy luyến lưu.

"Anh biết anh sai rồi... Anh chỉ vì quá yêu em... Diệp Diệp, đừng bỏ rơi anh vào lúc này."

Lòng trắc ẩn của phụ nữ luôn là vũ khí mà đàn ông tồi dùng để chiến thắng. Tô Diệp hoàn toàn rơi vào bẫy. Cô tận tình chăm sóc anh suốt cả ngày, đút cho anh từng thìa cháo, lau mồ hôi trên trán. Nhưng càng về chiều, những cử chỉ chăm sóc bắt đầu mất đi ranh giới đơn thuần của nó.

Khi Tô Diệp đang định đứng dậy để thay nước, Thẩm Quân bất ngờ kéo mạnh cô xuống. Cô ngã nhào vào lồng ngực nóng rực của anh. Đôi cánh tay anh siết chặt lấy eo cô như gọng kìm, không hề giống một người đang lâm trọng bệnh.

"Anh... Anh Quân, anh đang ốm, buông em ra..."

"Anh lạnh lắm, Diệp Diệp. Ủ ấm cho anh một chút thôi, được không?" Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, tham lam hít hà mùi hương thiếu nữ thanh khiết.

Bàn tay Thẩm Quân không dừng lại ở eo. Dưới lớp chăn dày, anh bắt đầu luồn vào trong áo của cô. Những ngón tay nóng bỏng lướt dọc sống lưng khiến Tô Diệp run bắn người. Cảm giác này không giống như sự thô bạo đêm qua, nó mang theo sự van nài nhưng lại chứa đựng dục vọng mãnh liệt hơn bao giờ hết.

"Đừng... đây là trên giường bệnh..." Cô hổn hển, cố gắng đẩy vai anh ra.

"Giường bệnh thì sao? Em là thuốc của anh mà." Thẩm Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự ám muội.

Anh bắt đầu hôn cô, nụ hôn nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, kéo dài từ môi xuống xương quai xanh. Những cử chỉ chăm sóc của cô giờ đây biến thành sự tiếp tay cho những hành động vượt giới hạn. Thẩm Quân dùng đôi chân của mình quấn lấy chân cô, chiếc vòng vàng ở cổ chân Tô Diệp cọ xát vào da anh, phát ra tiếng động lanh lảnh trong không gian yên tĩnh.

"Nhìn anh đi." Anh thầm thì, ngón tay cái miết nhẹ cánh môi đỏ mọng đang sưng lên vì nụ hôn của cô. "Em nói em hận anh, nhưng cơ thể em đang run lên vì anh đấy thôi. Diệp Diệp, em không thể rời xa anh đâu. Cả thể xác và linh hồn em, đều đã bị anh đóng dấu rồi."

Tô Diệp cảm thấy mình như một con cá mắc cạn. Cô muốn phản kháng nhưng sự "yếu ớt" giả tạo của anh khiến cô không nỡ dùng sức mạnh. Cô bị anh xoay vần trên giường, lớp quần áo dần trở nên vướng víu và bị gỡ bỏ trong sự nửa đẩy nửa mời.

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt hắt vào phòng, bóng của hai người lồng vào nhau trên bức tường rộng lớn. Thẩm Quân không hề ốm đến mức không thể động đậy, ngược lại, anh dùng chính sự "đổ bệnh" này để cưỡng đoạt sự dịu dàng của cô, biến cô thành một nô lệ của cảm xúc.

"Diệp Diệp, nói em sẽ không dọn đi đi." Anh cắn nhẹ vào vành tai cô, hơi thở dồn dập.

"Em... em không đi nữa..." Cô nức nở, hoàn toàn đầu hàng trước sự thao túng tài tình này.

Thẩm Quân nở một nụ cười thỏa mãn trong bóng tối. Quân bài giả bệnh đã thắng lớn. Anh không chỉ giữ được cô ở lại ngôi nhà này, mà còn kéo cô vào sâu hơn trong vũng lầy của sự đụng chạm xác thịt, nơi mà ranh giới giữa anh em và người tình đã hoàn toàn bị xóa sạch.