Sau "trận ốm" kịch tính của Thẩm Quân, Tô Diệp dường như bị thuần hóa. Cô không còn nhắc đến việc dọn ra ký túc xá, lẳng lặng đóng vai một đứa em gái ngoan ngoãn, nhưng trong lòng cô là một vực thẳm của sự hoang mang. Sự dịu dàng giả tạo của Thẩm Quân sau khi đạt được mục đích khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng hơn cả lúc anh giận dữ.
Chiều hôm đó, Thẩm Quân có cuộc họp khẩn tại tập đoàn. Anh rời nhà trong vội vã, quên mang theo chiếc máy tính bảng quan trọng. Tô Diệp, dưới sự thúc giục của quản gia, cầm thiết bị định chạy xuống đưa cho anh nhưng xe đã lăn bánh khỏi cổng.
Cô quay trở lại thư phòng để đặt máy tính bảng lên bàn. Ánh hoàng hôn đỏ lựng như máu hắt qua khung cửa sổ rộng lớn, chiếu thẳng vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun đen bóng. Trong một khoảnh khắc vô tình, cô trượt chân, tay vịn vào mép bàn khiến một ngăn kéo nhỏ, nằm ẩn khuất dưới gầm bàn mà bình thường cô không hề chú ý, bị bật ra.
Đó là một ngăn kéo mật, không có tay nắm, chỉ có thể mở bằng một lẫy ngầm bên dưới.
Trái tim Tô Diệp đập thình thịch. Sự tò mò vượt qua nỗi sợ hãi. Cô quỳ xuống, kéo hẳn ngăn kéo đó ra. Bên trong không phải tài liệu kinh doanh hay vàng bạc, mà là hàng xấp ảnh dày cộm và những chiếc thẻ nhớ được đánh dấu theo năm.
Tô Diệp run rẩy cầm xấp ảnh trên cùng lên. Hơi thở cô dường như ngừng lại.
Đó là ảnh của cô. Nhưng không phải những bức ảnh gia đình bình thường.
Bức ảnh đầu tiên chụp cô năm mười tuổi, ngày đầu tiên bước chân vào nhà họ Thẩm, khi cô đang tắm dưới vòi sen trong trạng thái hoàn toàn ngây thơ. Góc chụp từ phía trên cao, xuyên qua khe hở của ô thông gió.
Bức thứ hai, năm cô mười hai tuổi, cô đang ngủ, vạt áo ngủ hơi xếch lên để lộ vòng eo nhỏ. Ánh đèn flash mờ ảo cho thấy người chụp đã đứng ngay sát giường cô trong bóng đêm tĩnh mịch.
Càng lật xuống dưới, mức độ ám ảnh càng tăng lên.
Có những bức ảnh chụp lén cô ở trường học, qua kẽ lá của những bụi cây. Có những bức chụp cô đang thay đồ trong phòng tập múa, những góc quay lén từ dưới gầm bàn học, ghi lại đôi chân trần của cô khi cô vô tư đung đưa theo điệu nhạc.
Đặc biệt nhất là một album riêng biệt mang tên "Trưởng thành". Trong đó là hàng trăm tấm ảnh chụp cô trong suốt một năm qua. Mỗi một cử động, mỗi một biểu cảm khóc, cười, hay thậm chí là lúc cô đang tắm đêm qua khi anh "giả bệnh" để được cô chăm sóc... tất cả đều được thu vào ống kính với sự sắc nét đến rợn người.
"Không... không thể nào..."
Tô Diệp đánh rơi xấp ảnh xuống sàn. Những tấm hình vung vãi như những con mắt đang nhìn chằm chằm vào cô. Cô không phải được nuôi lớn bởi một người anh trai, cô được nuôi lớn bởi một kẻ theo dõi (stalker) chuyên nghiệp. Mọi sự riêng tư, mọi khoảnh khắc thầm kín nhất của cô trong mười năm qua đều bị anh ta thu thập, lưu trữ và có lẽ là... mang ra ngắm nghía trong những đêm cô đơn.
Dưới đáy ngăn kéo, cô thấy một vật thể lạ: Một bộ điều khiển cảm ứng thu nhỏ và một màn hình kết nối camera ẩn. Khi cô vô tình chạm vào, màn hình bật sáng, hiển thị 4 góc quay khác nhau trong chính phòng ngủ của cô: Giường ngủ, bàn trang điểm, phòng tắm và ngay cả bên trong tủ quần áo.
Tô Diệp rùng mình ớn lạnh, cảm giác như có hàng ngàn con sâu đang bò trên da thịt. Hóa ra, dù cô có đóng chặt cửa, dù cô có ở một mình, thì đôi mắt của Thẩm Quân vẫn luôn ở đó, trần trụi và bệnh hoạn, dõi theo từng tấc da thịt của cô.
"Em đang tìm gì ở đó vậy?"
Giọng nói lạnh lẽo vang lên từ phía cửa khiến Tô Diệp hét lên một tiếng thất thanh. Cô quay lại, thấy Thẩm Quân đã đứng đó từ lúc nào. Anh đứng ngược sáng, bóng đen cao lớn của anh bao trùm lấy toàn bộ đống ảnh chụp lén dưới sàn.
Anh bước vào, chậm rãi đóng cửa thư phòng lại. Tiếng cạch của khóa cửa nghe như tiếng sập của một chiếc bẫy sắt.
Thẩm Quân không hề tỏ ra bối rối hay hối lỗi. Anh đi đến, cúi xuống nhặt một tấm ảnh cô đang khóc lên, ngón tay cái miết nhẹ lên gương mặt cô trong ảnh.
"Anh đã định sẽ cho em xem chúng vào ngày cưới của chúng ta." Anh nói, giọng điệu thản nhiên đến mức đáng sợ. "Nhưng có vẻ như em là một cô bé tò mò."
"Anh... anh là đồ biến thái! Anh theo dõi em suốt mười năm qua sao?" Tô Diệp gào lên, đôi mắt chứa đầy sự ghê tởm. "Anh coi em là cái gì? Một món đồ chơi để anh thỏa mãn sự bệnh hoạn này sao?"
Thẩm Quân tiến lại gần, ép cô vào cạnh bàn. Anh nắm lấy cằm cô, bắt cô phải nhìn vào đống ảnh dưới chân.
"Biến thái? Không, Diệp Diệp, đây gọi là sự trân trọng." Anh cười khẩy, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô. "Mỗi giây phút em lớn lên, mỗi lần cơ thể em thay đổi, anh đều muốn ghi lại. Anh muốn sở hữu không chỉ hiện tại của em, mà cả quá khứ của em nữa. Em nhìn xem, trong những bức ảnh này, em đẹp thế nào..."
Hắn cầm một bức ảnh chụp cô đang ngủ, ép cô phải cầm lấy.
"Em có biết đêm nào anh cũng phải xem những thứ này mới có thể ngủ được không? Vì nếu không có chúng, anh sợ mình sẽ không kìm chế được mà sang phòng em, xé xác em ra và nuốt chửng em vào bụng."
Tô Diệp run rẩy đến mức không thể đứng vững. Cô nhận ra mình chưa bao giờ thực sự biết người đàn ông này. Đằng sau vẻ đạo mạo, lịch lãm là một linh hồn vặn vẹo và mục nát.
"Anh điên rồi... tôi phải báo cảnh sát... tôi phải rời khỏi đây!"
Tô Diệp định bỏ chạy nhưng Thẩm Quân đã nhanh chóng quật ngã cô xuống mặt thảm, ngay trên đống ảnh chụp lén của chính cô. Anh đè nặng lên người cô, hai tay khóa chặt lấy đôi tay đang vùng vẫy của cô.
"Báo cảnh sát? Em nghĩ ai sẽ tin em? Cả thế giới này đều thấy anh là người anh trai vĩ đại nhất. Còn em... em chỉ là đứa trẻ mồ côi được anh nhặt về nuôi."
Anh cúi xuống, cắn mạnh vào cổ cô, một nụ hôn mang đầy tính chiếm hữu và trừng phạt.
"Nếu em đã thấy bí mật này rồi, thì từ nay về sau, em không cần phải giữ kẽ nữa. Vì dù em có trốn ở đâu, anh cũng sẽ thấy em."
Đêm đó, trong thư phòng ngập tràn những "đôi mắt" từ quá khứ, Tô Diệp nhận ra mình đã hoàn toàn mất đi quyền làm chủ cơ thể và cuộc đời mình. Cô bị vây hãm bởi một tình yêu điên cuồng, biến thái mà cái danh nghĩa "anh trai" chỉ là lớp mặt nạ hoàn hảo nhất.