MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 10: ĐÔI CÁNH GÃY GIỮA PHI TRƯỜNG

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 10: ĐÔI CÁNH GÃY GIỮA PHI TRƯỜNG

1,151 từ · ~6 phút đọc

Sau khi phát hiện ra bí mật kinh tởm trong ngăn kéo mật của Thẩm Quân, Tô Diệp không còn khóc nữa. Sự sợ hãi tột cùng đã biến thành một loại bản năng sinh tồn lạnh lùng. Cô hiểu rằng, nếu không trốn đi ngay bây giờ, cô sẽ bị nuốt chửng bởi sự biến thái của người đàn ông này.

Cô bí mật bán đi số nữ trang quý giá mà Thẩm Quân đã tặng, dùng một cái tên giả để mua vé máy bay chuyến sớm nhất đến một đất nước xa xôi ở Bắc Âu – nơi cô có một người bạn cũ của cha mẹ đang sinh sống.

3 giờ sáng, khi dinh thự họ Thẩm chìm trong bóng tối, Tô Diệp lén lút rời khỏi phòng. Cô không mang theo vali, chỉ có một chiếc ba lô nhỏ với những giấy tờ tùy thân quan trọng nhất. Cô đi chân trần qua hành lang để không phát ra tiếng động, tim đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Khi bước qua cửa chính, cô không dám ngoảnh lại nhìn ngôi nhà mà mình đã gắn bó mười năm – nơi giờ đây chỉ còn là một chiếc lồng giam ám ảnh.

Sân bay quốc tế lúc 5 giờ sáng đông đúc và ồn ào. Tô Diệp đứng trong hàng dài chờ làm thủ tục, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che khuất gương mặt nhợt nhạt. Cô liên tục nhìn đồng hồ, mỗi phút trôi qua đối với cô dài như một thế kỷ.

Chỉ cần qua cửa an ninh, mình sẽ tự do. Cô tự nhủ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau để ngăn sự run rẩy.

"Mời quý khách tiếp theo." Nhân viên mặt đất mỉm cười.

Tô Diệp đưa hộ chiếu ra. Tim cô thắt lại khi nhân viên bắt đầu quét mã. Mọi thứ dường như đang diễn ra suôn sẻ cho đến khi người nhân viên bỗng dưng khựng lại, đôi mày nhíu chặt nhìn vào màn hình máy tính.

"Có chuyện gì sao ạ?" Tô Diệp hỏi, giọng run rẩy.

"Xin lỗi quý khách, hệ thống báo hộ chiếu của cô gặp trục trặc kỹ thuật. Phiền cô đợi một lát, quản lý của chúng tôi sẽ đến giải quyết."

Một luồng điện lạnh toát chạy dọc sống lưng Tô Diệp. Cô linh cảm thấy điều chẳng lành, định giật lại hộ chiếu để chạy trốn thì hai người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm đã xuất hiện từ sau lưng cô, giữ chặt lấy hai cánh tay cô.

"Tô tiểu thư, Thẩm tổng đang đợi cô ở phòng VIP."

Máu trong người Tô Diệp như đông cứng lại. Đám đông xung quanh vẫn ồn ào, nhưng thế giới của cô bỗng chốc sụp đổ. Cô bị lôi đi một cách thô bạo qua những hành lang dài hun hút của sân bay, tiến về khu vực dành cho khách hạng thương gia.

Cánh cửa phòng VIP mở ra. Thẩm Quân đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da, tay cầm chiếc hộ chiếu thực sự của cô (cái cô đang cầm chỉ là bản sao mà anh đã tráo từ trước). Anh đang thong thả cắt một điếu xì gà, khói thuốc bảng lảng che khuất nửa khuôn mặt.

"Em chọn một chuyến bay dài 12 tiếng sao?" Thẩm Quân lên tiếng, giọng nói bình thản đến rợn người. "Anh đã dặn em rồi, em vốn không giỏi nói dối."

Tô Diệp quỳ sụp xuống sàn, nước mắt lã chã rơi: "Làm ơn... làm ơn để tôi đi... Tôi xin anh... Thẩm Quân, anh tha cho tôi đi!"

Thẩm Quân đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt cô. Anh nâng cằm cô lên bằng những ngón tay thon dài nhưng lạnh lẽo. Bất ngờ, anh bóp mạnh khiến cô đau đớn kêu khẽ.

"Tha cho em? Vậy ai sẽ tha cho anh đây?" Ánh mắt anh lúc này không còn sự điềm tĩnh nữa, mà là một sự cuồng loạn điên rồ. "Anh đã cho em tất cả, anh đã kiên nhẫn đợi em lớn lên từng ngày. Vậy mà em lại muốn dùng số tiền anh cho để bỏ trốn với một cái tên giả? Em coi anh là gì?"

Anh lấy ra chiếc điều khiển quen thuộc. Tít. Tô Diệp thét lên đau đớn khi chiếc vòng ở cổ chân bỗng nhiên tỏa nhiệt mạnh hơn bao giờ hết. Cảm giác nóng rát khiến cô ngã quỵ xuống chân anh, cả cơ thể co giật vì sự kích thích đau đớn.

"Anh đã nói rồi, sợi xích này sẽ giữ em lại." Thẩm Quân cúi xuống, tóm lấy tóc cô, ép cô phải nhìn vào màn hình điện thoại của anh. Trên đó là hình ảnh camera trực tiếp tại căn nhà của người bạn của cha mẹ cô ở Bắc Âu – nơi cô định trốn đến. "Em nghĩ em trốn được sao? Chỉ cần anh muốn, bất cứ nơi nào em đặt chân tới cũng sẽ trở thành địa ngục cho những người chứa chấp em."

Tô Diệp hoàn toàn tuyệt vọng. Người đàn ông này không phải là người, anh ta là một bóng ma bao trùm lên toàn bộ cuộc đời cô.

"Về nhà thôi."

Thẩm Quân bế bổng cô lên. Anh đi qua sảnh sân bay trước bao nhiêu ánh mắt tò mò và ngưỡng mộ của mọi người – họ nghĩ rằng đây là một người anh trai đang lo lắng chăm sóc cho đứa em gái nhỏ bị ốm. Không ai biết rằng, dưới lớp áo khoác đắt tiền mà anh choàng lên người cô, là một cô gái đang bị gãy vụn cả thể xác lẫn linh hồn.

Vừa lên xe hơi, Thẩm Quân ra lệnh cho tài xế kéo tấm màn ngăn cách phía sau. Anh đè nghiến cô xuống ghế da, thô bạo xé toạc chiếc áo mỏng manh cô đang mặc.

"Vì em không ngoan, nên từ hôm nay, anh sẽ không dùng danh nghĩa anh trai để đối xử với em nữa."

Anh cắn mạnh vào xương quai xanh của cô đến bật máu, tay kia siết chặt lấy chiếc vòng chân vàng hồng như muốn khảm nó vào xương tủy cô.

"Em muốn tự do? Được, anh sẽ cho em tự do trong căn phòng của anh, trên chiếc giường của anh. Em sẽ không bao giờ phải nhìn thấy ánh mặt trời nữa, cho đến khi em học được cách phục tùng chủ nhân của mình."

Chiếc xe lao vút đi trong ánh bình minh đỏ rực. Tô Diệp nhìn qua cửa kính mờ hơi sương, thấy phi trường dần lùi xa. Đôi cánh của cô đã bị bẻ gãy ngay khi vừa định cất cánh. Từ giây phút này, cuộc đời cô chính thức bước vào một chương mới – chương của sự giam cầm, của những đêm dài nhục nhã và sự chiếm hữu điên cuồng không có lối thoát.