MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 11: DẤU ẤN ĐỘC TÀI TRONG CĂN BIỆT THỰ CÔ ĐỘC

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 11: DẤU ẤN ĐỘC TÀI TRONG CĂN BIỆT THỰ CÔ ĐỘC

1,026 từ · ~6 phút đọc

Sau vụ bỏ trốn thất bại tại sân bay, Tô Diệp không được đưa về dinh thự nhà họ Thẩm ở trung tâm thành phố. Thay vào đó, cô bị đưa đến một biệt thự biệt lập nằm sâu trong khu rừng thông ngoại ô. Nơi đây không có sóng điện thoại, không có internet, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và những người làm trung thành tuyệt đối với Thẩm Quân.

Căn phòng ngủ ở tầng hai được thiết kế như một chiếc lồng vàng thực thụ. Cửa sổ được làm bằng kính cường lực không thể phá vỡ, và mọi vật sắc nhọn đều bị loại bỏ.

Thẩm Quân ném Tô Diệp xuống chiếc giường king-size ga trải giường màu đỏ sậm. Anh thong thả tháo đồng hồ, cởi bỏ chiếc áo vest đã nhăn nhúm sau một ngày dài truy đuổi. Ánh mắt anh lúc này không còn một tia ấm áp nào, chỉ có sự cuồng bạo và chiếm hữu trần trụi.

"Anh... anh định làm gì?" Tô Diệp lùi dần về phía đầu giường, hơi thở dồn dập, hai tay ôm chặt lấy ngực.

"Làm chuyện mà lẽ ra anh nên làm từ nhiều năm trước." Thẩm Quân bước lên giường, quỳ giữa hai chân cô, ép cô vào góc chết. "Anh đã quá nuông chiều em, để em tưởng rằng hai chữ 'anh trai' là tấm lá chắn cho sự ngang bướng của mình. Nhưng từ đêm nay, cái lá chắn đó sẽ trở thành xiềng xích của em."

Hắn vươn tay, tóm lấy chiếc vòng chân vàng hồng. Một lần nữa, Thẩm Quân kích hoạt thiết bị. Nhưng lần này, nhiệt độ không chỉ dừng lại ở mức cảnh báo. Nó nóng rực, khiến Tô Diệp thét lên đau đớn, cả cơ thể co rúm lại. Ngay lúc cô đang kiệt sức vì cơn đau, Thẩm Quân thô bạo xé toạc lớp áo mỏng manh còn lại trên người cô.

Âm thanh vải vóc bị xé rách vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Làn da trắng ngần của Tô Diệp phơi bày dưới ánh đèn vàng mờ ảo, run rẩy như cánh hoa trước cơn bão.

"Đừng... Thẩm Quân... cầu xin anh... chúng ta là anh em mà!" Cô khóc nghẹn, cố gắng dùng chút sức tàn để đẩy lồng ngực vững chãi của anh ra.

"Anh em?" Thẩm Quân cười khẩy, nụ cười mang theo sự điên dại. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào đầu vai cô, để lại một dấu răng rỉ máu. "Vậy thì em hãy nhớ cho kỹ, cảm giác khi 'anh trai' của em xâm chiếm em là thế nào."

Hắn không dùng sự dịu dàng hay dạo đầu. Thẩm Quân dùng chính sức mạnh đàn ông của mình để áp chế cô. Anh trói hai tay cô lên đầu giường bằng chiếc cà vạt lụa đắt tiền. Sự nhục nhã dâng cao khi Tô Diệp nhận ra mình đang bị phơi bày hoàn toàn trước mắt kẻ mà cô hằng tôn thờ.

Nụ hôn của anh không còn mang vị ngọt ngào, nó nồng nặc mùi rượu, mùi khói thuốc và sự tàn bạo. Anh càn quét đôi môi cô cho đến khi nó bật máu, tay kia di chuyển xuống dưới, thô bạo khám phá những vùng nhạy cảm nhất mà cô luôn cố gắng che giấu.

"Anh Quân... đau... em đau lắm..."

Tiếng nức nở của cô chỉ càng kích thích con thú dữ bên trong anh. Thẩm Quân ghé sát tai cô, hơi thở hầm hập: "Đau thì mới nhớ được mình thuộc về ai. Diệp Diệp, hôm nay anh sẽ đóng dấu vào linh hồn em, để cho dù em có chạy trốn đến chân trời góc biển, mỗi khi nhắm mắt lại, em cũng chỉ thấy hình bóng của anh đang hành hạ em mà thôi."

Bất chấp sự phản kháng yếu ớt và những giọt nước mắt lăn dài của cô, Thẩm Quân thô bạo tiến vào. Một cơn đau xé tâm can khiến Tô Diệp trợn tròn mắt, tiếng hét bị kẹt lại trong cổ họng. Cô cảm thấy cơ thể mình như bị chẻ làm đôi. Sự trong trắng mà cô cố gắng giữ gìn, hy vọng vào một tình yêu tươi sáng sau này, đã bị chính người thân duy nhất của cô chà đạp không thương tiếc.

Dưới ánh đèn hiu hắt, bóng của Thẩm Quân bao trùm lấy cô, dồn dập và tàn nhẫn. Mỗi cú thúc của anh như một lời khẳng định chủ quyền, đánh tan mọi ảo tưởng về sự tự do của cô. Chiếc vòng chân vàng hồng va chạm vào chân giường, tạo ra những tiếng động lanh lảnh, mỉa mai cho sự sụp đổ của luân thường đạo lý.

"Gọi tên anh..." Thẩm Quân gầm khẽ, mồ hôi rơi trên làn da mịn màng của cô. "Nói đi... em là của ai?"

Tô Diệp mê muội trong cơn đau và sự tủi hổ, cô thều thào qua hơi thở đứt quãng: "Của anh... em là của anh..."

Sự phục tùng đó khiến Thẩm Quân đạt đến đỉnh điểm của sự hưng phấn đen tối. Anh ôm chặt lấy cô, như muốn khảm cô vào cơ thể mình, bỏ mặc sự run rẩy và tiếng khóc thầm lặng của cô dưới thân.

Đêm đó, biệt thự ngoại ô chứng kiến một tội ác mang tên tình yêu. Khi cơn bão qua đi, Thẩm Quân lẳng lặng đắp chăn cho cô, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt lấy cổ chân có chiếc vòng khóa. Anh ngủ say với sự thỏa mãn của kẻ chiến thắng, còn Tô Diệp nhìn trân trân lên trần nhà, đôi mắt vô hồn.

Cô biết, từ giây phút này, Tô Diệp của ngày xưa đã chết. Người đang nằm đây chỉ là một cái xác không hồn, một món đồ chơi bị giam cầm trong chiếc lồng của người anh trai biến thái. Vết máu trên ga giường đỏ thẫm là dấu chấm hết cho sự ngây thơ, và là khởi đầu cho một chuỗi ngày dài đắm chìm trong dục vọng và tội lỗi mà cô không bao giờ có thể thoát ra được nữa.