MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủDưới Danh Nghĩa Anh TraiChương 12: MÊ CUNG CỦA SỰ THAO TÚNG

Dưới Danh Nghĩa Anh Trai

Chương 12: MÊ CUNG CỦA SỰ THAO TÚNG

1,085 từ · ~6 phút đọc

Căn biệt thự ngoại ô chìm trong màn sương mù dày đặc của vùng cao nguyên. Bên trong phòng ngủ, bóng tối và ánh sáng giao tranh yếu ớt qua khe rèm. Tô Diệp nằm bất động trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chằm vào khoảng không. Cơ thể cô chằng chịt những dấu vết đỏ tía – dấu ấn của cuộc cưỡng đoạt đêm qua. Cô cảm thấy mình như một món đồ sứ quý giá đã bị đập vỡ, dù có hàn gắn lại bằng vàng thì những vết nứt vẫn luôn ở đó, rỉ máu.

Cô không ăn, không uống, cũng không khóc. Sự suy sụp tâm lý khiến cô rơi vào trạng thái tê liệt cảm xúc.

Tiếng cửa mở nhẹ nhàng. Thẩm Quân bước vào, tay bưng một bát cháo bào ngư nóng hổi. Anh đã tắm rửa sạch sẽ, mặc chiếc áo len mỏng màu xám, trông hiền lành và ấm áp như người anh trai mẫu mực mười năm qua. Anh ngồi xuống cạnh giường, bàn tay thon dài khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của cô.

Tô Diệp run rẩy, co người lại theo bản năng.

"Đừng sợ, anh đây." Giọng anh dịu dàng đến mức khiến người ta rùng mình. "Anh nấu cháo cho em rồi, ăn một chút nhé?"

Tô Diệp không trả lời, cô chỉ nghiêng đầu đi, nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.

Thẩm Quân đặt bát cháo sang bên cạnh, anh không tức giận. Thay vào đó, anh leo lên giường, kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của cô từ phía sau. Anh đặt cằm lên vai cô, thầm thì bằng một tông giọng chứa đựng đầy sự mê hoặc và đau đớn giả tạo.

"Diệp Diệp, em nghĩ anh là ác quỷ sao? Em có biết đêm qua anh đã đau lòng thế nào khi thấy em khóc không?"

"Anh... anh đã cưỡng bức tôi..." Cô thều thào, giọng nói khàn đặc.

"Không, đó không phải là cưỡng bức. Đó là sự giao hòa." Thẩm Quân xoay người cô lại, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của anh. "Em nói xem, nếu em không yêu anh, tại sao khi anh chạm vào, cơ thể em lại run rẩy? Tại sao em lại ôm chặt lấy anh? Tại sao em lại gọi tên anh trong cơn mê muội?"

"Đó là phản ứng sinh lý... tôi ghê tởm anh!"

"Em dối lòng." Thẩm Quân khẽ cười, bàn tay anh mơn trớn trên khuôn mặt nhợt nhạt của cô. "Mười năm qua, ai là người duy nhất em dựa dẫm? Ai là người hiểu em hơn chính bản thân em? Diệp Diệp, em không ghét anh, em chỉ đang sợ hãi dư luận xã hội. Em sợ hãi cái danh xưng 'anh em' hão huyền đó. Nhưng nhìn xem, chúng ta không cùng huyết thống. Sự rung động của em dành cho anh là thật, sự khao khát được anh bảo vệ là thật."

Anh bắt đầu dùng "Gaslighting" – một thủ thuật thao túng tâm lý đỉnh cao.

"Em có nhớ năm em mười bốn tuổi, khi em bị bắt nạt ở trường, em đã ôm anh và nói rằng ước gì có thể ở bên anh mãi mãi không? Em có nhớ mỗi khi anh đi công tác, em đều thức đợi anh đến tận khuya không? Đó là tình yêu, Diệp Diệp ạ. Chỉ là em quá nhát gan để thừa nhận nó. Em tìm đến Minh Triết chỉ là để chạy trốn khỏi tình cảm mãnh liệt mà em dành cho anh. Em đang dùng cậu ta để trừng phạt anh, và trừng phạt cả chính mình."

Tô Diệp khựng lại. Những ký ức xưa cũ bị anh khơi gợi và bẻ lái theo một hướng hoàn toàn khác. Cô bắt đầu nghi ngờ: Có phải mình thực sự đã yêu anh từ lâu? Có phải mình tìm đến người khác chỉ để phủ nhận sự loạn luân này?

"Không... không phải vậy..." Ý chí của cô bắt đầu lung lay.

"Suỵt... nghe anh nói này." Thẩm Quân hôn nhẹ lên trán cô. "Thế giới bên ngoài kia rất tàn khốc. Họ sẽ phán xét em, họ sẽ coi em là đứa con gái hư hỏng. Chỉ có anh, chỉ có vòng tay này là nơi an toàn nhất cho em. Anh làm tất cả những điều này — giam em lại, khóa chân em — là để bảo vệ em khỏi chính sự bồng bột của em. Em vốn dĩ là một phần xương thịt của anh, em không thể sống thiếu anh, đúng không?"

Anh lấy ra chiếc gương nhỏ, bắt cô nhìn vào hình ảnh của chính mình.

"Nhìn đi, đôi mắt em đang nói rằng em cần anh. Đừng cố gắng làm một cô gái chính chuyên với anh trai mình nữa. Hãy cứ là người phụ nữ của anh. Anh sẽ cho em cả thế giới này, chỉ cần em chấp nhận sự thật rằng em yêu anh."

Tô Diệp nhìn vào gương. Trong cơn suy sụp, lý trí của cô bị những lời lẽ của anh bào mòn. Sự cô lập hoàn toàn về không gian và sự tấn công dồn dập về tâm lý khiến cô dần rơi vào "Hội chứng Stockholm". Cô bắt đầu thấy sự tàn bạo của anh là "vì yêu", sự giam cầm của anh là "bảo vệ".

Hắn thấy cô bắt đầu buông lỏng sự phòng bị, liền dịu dàng đút từng thìa cháo cho cô. Tô Diệp máy móc há miệng đón nhận. Thẩm Quân hài lòng nhìn món đồ chơi của mình đang dần được "lập trình" lại.

"Ngoan lắm. Khi em khỏe lại, anh sẽ đưa em ra vườn hóng gió. Chúng ta sẽ bắt đầu lại, không còn là anh em, mà là hai người yêu nhau sâu đậm."

Đêm đó, Tô Diệp không còn đẩy anh ra khi anh ôm cô ngủ. Cô vùi mặt vào ngực anh, tìm kiếm chút hơi ấm trong sự tuyệt vọng. Cô không biết rằng, mình vừa bước vào một mê cung tâm lý mà Thẩm Quân đã dày công xây dựng. Anh ta không chỉ thắng trong cuộc chiến thể xác, mà đã chính thức cắm cờ lên pháo đài tinh thần của cô.

Sự thao túng đã thành công. Tô Diệp giờ đây không chỉ là tù nhân của biệt thự, mà còn là tù nhân của một thứ tình yêu méo mó mà anh đã gieo rắc vào đầu cô.